THI CA 34 – CÁI THẤY CỦA NGƯỜI CHỨNG ĐẠO NHƯ NHƯ BẤT ĐỘNG

đạo ca chương 34

Phiên âm:

Bất khả huỷ, bất khả tán
Thể nhược hư không vô nhai ngạn
Bất ly đương xứ thường trạm nhiên
Mịch tức tri quân bất năng kiến

Dịch nghĩa:

Tâm TĨNH ĐỊNH, có an nhàn ngay tại chỗ
Chê hay khen, không giận cũng không mừng
Rỗng như hư không lồng lộng sáng trong
Tìm rồi tự hiểu, không chỉ cho ai thấy được

TRỰC CHỈ

Người thực học, thực tu và chứng đạo thật. Họ có sự an lành giải thoát thực mà người thường khó biết. Kinh điển Phật gọi đó là: “Bất tư nghì giải thoát pháp môn”. Họ giải thoát và an lành trong lúc nói, nín, động, tĩnh, ngay khi đi, đứng, ngồi, nằm. Kinh điển Phật gọi qua cái từ: “Bất ly ư đương xứ”.

Trạng thái an lành giải thoát đó, là sự biểu hiện của một con người, một THIỀN GIẢ, một tâm hồn đạt đến trình độ NHƯ NHƯ BẤT ĐỘNG, trước ngoại cảnh khen, chê, lợi, suy, hủy, dự….

Yếu tố khiến cho hành giả đạt đến cảnh giới như như bất động ở nội tâm, là phải tư duy, quán chiếu, thấy cho được TÂM THỂ. Tâm thể vốn rỗng rang, thanh tịnh, trong sáng như hư không.

Hư không không phải là sự sự vật vật, nhưng hư không không chống cự sự phát huy sinh trưởng của sự vật. Sự vật dù sinh trưởng phát huy trong hư không nhưng hư không vĩnh viễn là hư không thanh tịnh.

Dữ kiện và yếu tố tư duy quán chiếu đó, khiến cho hành giả có được sự tự tại an nhiên:

“Bất khả huỷ, bất khả tán”

Hành giả có được cái an vui “bất ly đương xứ”

Check Also

đạo ca chương 55

THI CA 55 – CÁI THẤY CỦA NGƯỜI CHỨNG ĐẠO CHÂN LÝ THÌ KHÔNG BAO GIỜ THAY ĐỔI

Phiên âm: Nhật khả lãnh nguyệt khả nhiệt Chúng ma bất năng hoại chân thuyết …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.