Ánh Đạo Vàng – Liên Hương

ánh đạo vàng

Ánh Đạo Vàng – Từ ngàn xưa hơn hai ngàn năm trăm năm về trước, nơi thành Ca Tỳ La Vệ thái tử Tất Đạt Đa đản sinh, Người xuất hiện như một chân lý bất diệt về sự giải thoát sinh tử đưa chúng sinh về thế giới an lạc Niết Bàn.

Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật !

Hơn hai ngàn năm trăm năm đã trôi qua, hàng đệ tử chúng con từ thế hệ này đến thế hệ khác luôn tu sửa trau rồi “bi, trí, dũng” giữ gìn giới luật của người xuất gia và người Phật tử tại gia, mong tạo ra một hạt mưa nhỏ nơi sa mạc khô khan để ươm mầm những hạt giống Bồ đề ngày thêm nảy nở.

Tháng tư, tiết trời thật dễ chịu ! Trời không nắng gắt, cũng không mưa nhiều. Thời tiết như báo cho vạn vật chúng sinh một sự an lành sắp đến. Quả thật là kì diệu, nơi Ca tỳ La Vệ phía Nam núi Hy Mã Lạp Sơn hơn hai ngàn năm trăm năm về trước Người đã đản sinh.

Hôm nay cũng là tháng tư, con bâng khuâng và vô cùng xúc động khi ngày Phật đản gần kề. Tuy con sinh ra vào thời vắng bóng đức Phật tại thế nhưng con vẫn luôn cảm thấy hạnh phúc vì tiếp nối qua từng thế hệ vẫn luôn có những con tim đầy nhiệt huyết, những người chèo đò không quản vất vả nhọc nhằn để mang theo giáo lí của Người ngày đêm tận tình dìu dắt chúng con đi trên con đường của sư giải thoát an lạc.

Kính bạch Đức Thế Tôn!

Đã có rất nhiều kinh sách của các bậc Tổ sư viết về Người với tất cả những tinh hoa nhất về cuộc đời và sự hoằng pháp suốt 45 năm (theo hệ phái Nam tông), nhưng văn chương nghệ thuật tất cả đều có sự giới hạn của nó, Người là bậc Đại giác ngộ giải thoát, là hiện thân của sự cao cả và linh diệu thì không thể có văn chương hay bút sách nào ghi hết được. Con chỉ là một người phật tử rất bình thường như bao người phật tử khác, là một kẻ phàm tục mắt lòa trong bụi đỏ, sân si, ái dục của một người phàm trần chưa dứt thì làm sao thấy được sự huyền vi? Người là một biển cả mênh mông rộng lớn, con muốn đem một chút sự hiểu biết bé nhỏ nông cạn của mình để viết lại những gì con được nghe, những gì con được biết về cuộc đời Người để mỗi lần đứng trước Người con lại được cảm nhận tấm lòng từ bi rộng lớn của hiện thân một sự dũng mãnh trí tuệ sáng suốt. Cảm nhận được như vậy là con đã thật hạnh phúc và mãn nguyện.

Kính bạch Đức Thế Tôn!

Bằng tất cả tâm huyết và tấm lòng thành tâm Con nguyện đốt nén hương lòng dâng lên Người trang sách nhỏ bé này. Với sự hiểu biết nông cạn, lời văn thì thô kệch không xứng với sự cao cả vĩ đại của Người nhưng vì lòng tín mộ tôn sùng bằng sự chánh tín với tất cả tâm linh, con mong muốn được bày tỏ những suy nghĩ từ tận trong sâu thẳm trái tim mình với tất cả những gì Người đã mang lại cho chúng sinh. Từng giọt nước mắt Con đã nhỏ xuống trang sách này vì xúc động khi được hiểu về sự hi sinh cao cả của Người, những giọt nước mắt chỉ có một vị mặn như một vị giải thoát mà Người đã để lại cho chúng sinh. Mỗi lời, mỗi chữ trên trang giấy tuy không thể nói lên hết được tất cả nhưng con vẫn muốn làm một điều gì đó để ghi lại những dấu ấn về Người, một vị Đại giác ngộ giải thoát của vũ trụ.

Nhân dịp lễ Phật đản Phật lịch năm nay con xin thành kính dâng lên Người trang sách nhỏ để bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc với tất cả những điều tốt đẹp mà Người đã mang đến cho nhân loại suốt hơn hai ngàn năm trăm năm qua. Thành tâm đảnh lễ kính xin Người xóa bỏ những vụng về thiếu sót mà con mắc phải khi viết.

Phần 1


Hôm nay yến tiệc linh đình

Ca-Tỳ-La-Vệ dân tình say xưa

Bên kia kẻ múa người đùa

Bên này đấu kiếm thi đa vang lừng

Đèn hoa giăng kết tưng bừng

Cờ bay đầu ngõ gió mừng hát reo

Từ xa một bóng liêu xiêu

Tay người chống gậy tỏ điều ngạc nhiên

A-Tư – Đà đó là tên

Ông là đạo sỹ Lạp Sơn núi này

Tư – Đà hỏi rõ thật ngay

Tại sao mở hội ngày nay vậy Người?

“Hoàng hậu sanh Thái Tử rồi

Ba hai tướng tốt mặt người thông minh”

Mỗi người nói một sự tình

Một người cao tuổi thuật tình từng câu

“Trước đây chín tháng, đêm thâu

Ma-Gia hoàng hậu mộng đầu thấy voi

Bạch tượng có sáu ngà rồi

Có sáu sắc chói vượt trời luồn qua

Vào hông hoàng hậu Ma-gia

Ngài vùng thức dậy trời đà bình minh

Mời già đoán mộng sự tình

Người người công nhận điềm lành Hoàng gia

Sẽ sanh Thái tử tài ba

Đức tài trọn vẹn Hoàng gia yên lòng”

Lời già đoán mộng thần thông

Ma-gia hoàng hậu ngài sanh con hiền

Hôm nay cảnh thật bình yên

Lâm-Tỳ-Ni bỗng trở lên diệu kỳ

Chim chóc cùng rủ nhau về

Thi nhau chuốt giọng làm mê lòng người

Hương hoa ngào ngạt khắp nơi

Ma-gia thấy lạ cho dừng xuống đây

Khoan thai như có cánh bay

Bước đi từng bước nhẹ thay trong lòng

Bà đến một gốc cây bông

Hoa Vô Ưu nở bà sanh con hiền

Mặt trời xuất hiện đẹp thêm

Hào quang phóng xuống từng luống xòe ra

Từng làn gió mát ngân nga

Bước đi bảy bước có tòa sen nâng

Tay phải ngài chỉ Thiên cung

Tay trái chỉ xuống Địa thần nói ra

Ý của câu nói nghĩa là

“Trên trời dưới đất ta là lớn thôi”

Vua nghe hoàng hậu sinh rồi

Cho đình thần rước kiệu Người về cung

Chúng dân lũ lượt theo cùng

Hòa niềm vui cả mấy cung tầng trời

Đạo sĩ nghe kể đầu đuôi

Vào triều xin gặp mặt người mới sinh


Phần 2

Đức vua tỏ vẻ ân cần

Cúi chào đạo sĩ nghe lòng mừng vui

Thái tử đặt dưới chân Người

Tư-Đà thấy mặt, khom người lạy luôn

Đứng lên hàng lệ đổ tuôn

Đức vua hoàng hậu hỏi dồn hãi kinh

“Chuyện gì sảy đến sự tình?

Hoàng gia có chuyện tày đình hay sao?”

Tư – Đà đạo sỹ ngẹn ngào

Tôi khóc vì bởi sanh vào thời xưa

Giờ đây tôi đã già nua

Không nghe được pháp Người đưa muôn loài

Thái tử không phải người trời

Mà cũng không phải là người trần gian

Ngài là hoa quý vô vàn

Vạn năm mới nở hoa Đàm mà thôi

Ba hai tướng tốt tuyệt vời

Đại bi, Đại trí người người kính tôn

Chữ Vạn trên ngực nổi lên

Người sẽ là chủ Tam thiên tầng trời

Dắt dìu nhân loại vượt khơi

Đoạn ly sinh tử về nơi niết Bàn

Nhưng hỡi hoàng hậu thục đoan

Sau bảy ngày nữa thiên đàng Ngài lên

Cõi trời Đạo Lợi là tên

Ngài sinh về đó dứt liền khổ đau


Phần 3

Y lời đúng bảy ngày sau

Ma – Gia hoàng hậu về mau cõi trời

Thái tử Tất Đạt Đa ơi

Từ nay di mẫu nuôi Người lớn lên

Tám năm thấm thoát trôi liền

Thái tử khôn lớn hiện tiền thông minh

Tịnh Phạn vương sợ sự tình

Như lời tuyên đoán ngày sinh hôm nào

Vua mời thầy giỏi dặn trao

Dạy cho Thái tử thế nào làm vua

Thông minh vốn của trời cho

Học nhanh, hiểu rõ thày trò cùng vui

Thái tử tuyệt đỉnh hơn người

Những điều chưa dạy mà Người đoán ra

Tì-xa-bà-mật-đà-la

Thầy liền sụp lạy “Nhận già làm môn”

Hiểu biết của lão không còn

Trí người quá sáng, lão còn phục tâm

Lễ độ hiểu biết nghĩa nhân

Phượng hoàng đủ cánh đâu cần học chi


Phần 4

Và mỗi năm một qua đi

Thái tử khôn lớn lòng bi tăng dần

Có một buổi mai mùa xuân

Ngang qua vườn Ngự bần thần xót xa

Cả đàn ngỗng đang bay qua

Một con rớt xuống máu hòa cùng tên

Chạy đến thảm cỏ lượm lên

Vuốt ve con vật rút tên ra ngoài

Lá cây Ngài bỏ miệng nhai

Trộn cùng với mật tay Ngài đắp vô

Chim con bừng tỉnh giấc mơ

Thái tử hạnh phúc mở cờ lòng vui

Thị vệ chạy đến bên Người

“Chim này không phải của Người bắn rơi

Hoàng thân là chủ của tôi

Bắn rơi chim xuống sai tôi mang về”

“Hoàng thân với nó kẻ thù

Còn ta cứu nó ta thì ân nhân”

Hoàng thân không chịu giải phâh

Nhờ lão thần đến mà phân xử cùng

Một ông lão – giữa đám đông

Nói rằng “sự sống nếu cùng đáng thương

Con vật kia được người thương

Thì người cứu nó phi thường biết bao

Một bên tàn sát gươm đao

Một bên bảo vệ bên nào là hơn

Nên giao Thái Tử con chim

Vì Người xứng đáng niềm tin, lòng từ”

Mọi người vui vẻ gật gù

Thái Tử sung sướng thả vù chim bay

“Con ơi sải rộng cánh bay

Bầu trời quang tạnh hãy bay về đàn”

Nhìn theo chim Ngỗng nhẹ nhàng

Trong Người phới phới, lòng tràn niềm vui


Phần 5

Ngày nọ Thái Tử dạo chơi

Cùng vua Tịnh Phạn núi đồi trong xanh

Chỉ tay vua nói lại rằng

“Non sông tươi đẹp đất bằng, núi cao

Bình yên hạnh phúc làm sao

Cuả con hết đó lòng nào không vui?”

Dưới kia rải rác bên đồi

Từng cặp bò kéo chân người theo sau

Sới cày đất vỡ ruộng sâu

Trồng hoa trồng lúa một màu tốt tươi

Xa xa đàn bướm rợp trời

Từng đàn én lượn trên trời cao cao

Cảnh thanh bình đẹp biết bao

Thái Tử cảm nhận nao nao trong lòng

Nhưng nhìn sâu thẳm bên trong

Hình như có mũi gai trông mọc đầy

Bác nông phu mải sới cầy

Đem phần sinh lực đổi ngày sống qua

Đất cày giun cắt làm ba

Uốn mình quằn quại máu hòa đất khô

Con cá dưới nước lượn lờ

Rắn đang rình rập thời cơ đớp liền

Kìa trong bụi rậm Chồn đen

Chờ Gà đi tới được phen chộp vào

Cảnh tượng đau xót làm sao

Tranh dành sự sống ngán ngao sự đời

Thở than cũng chỉ vậy thôi

Tương tàn cảnh vật nổi trôi hàng giờ

Cuộc đời hư ảo mịt mờ

Biết đâu lối thoát bây giờ chao ôi!

Tình thương lấn chiếm tâm Người

Thái Tử mời phụ vương lùi về cung

Bóng chiều đã ngả xuống dần

Người nghe đau quặn lỗi lòng xót xa


Phần 6

Hôm nay thành Ca-Tỳ-La

Đức vua mở hội tìm ra một người

Đẹp xinh đức hạnh vẹn mười

Sánh cùng Thái Tử nên đôi duyên tình

Tiếng rao lanh lảnh khắp thành

Các cô thiếu nữ vô cùng hân hoan

Sửa tô sắc đẹp điểm trang

Bờ môi mái tóc nhẹ nhàng bước đi

Công nương lân cận cũng thi

Mong cùng Thái Tử duyên thề trăm năm

Nhà vua liệu tính như thần

Lấy tóc mỹ nữ buộc chân con mình

Mong rằng Thái Tử vì tình

Quyên đi ý niệm một mình ra đi

Đàn bà thì chẳng thiếu gì

Nhưng biết sao được ý gì con ta?

Tịnh Phan Vương lại xót xa

Sợ con không chọn ý là trung nhân

Trời chưa tối hẳn, khắp sân

Bóng toàn thiếu nữ bước chân nhẹ nhàng

Họ lần lượt bước đi ngang

Kéo rèm che mặt nhìn chàng Đạt- Đa

Cô thì màu trắng nước da

Mái tóc dài mượt đen ngà xuống chân

Cô thì cổ ngấn ba phân

Gương mặt bầu bĩnh, thân hình cao cao

Có cô lời nói ngọt ngào

Tựa như tiếng nhạc bay vào trong đêm

Cô kia hai mắt to đen

Ngón tay đẹp tự búp sen nở vừa

Và cứ thế đến tận khuya

Không làm gợn sóng tình kia trong Người

Đức vua lo lắng khôn nguôi

Bỗng đâu có một bóng người thướt tha

Nàng tên Da-Du-Đà-La

Con vua Thiện Giác mặn mà sắc hương

Bỏ khăn che mặt ngước nhìn

Đạt-Đa Thái Tử như chìm trong mơ

Sắc đẹp chưa thấy bao giờ

Thân hình điều đặn không ngờ là đây

Làn da hồng mịn ngật ngây

Mắt xanh ướt thẫm, lông mày liễu cong

Nàng đi khoan thái trong lòng

Trước mặt Thái Từ nàng vòng chéo tay

Cúi đầu xuống – một dáng mai

Ngẩng lên để lộ bờ vai mịn màng

Cổ cao ba ngấn thật sang

Hoa môi bừng nở, giọng nàng thanh trong

Thái Tử vừa ý đẹp lòng

Mở chuỗi ngọc quý ở trong cổ Ngài

Đeo vào cổ của nàng ngay

Hai người hạnh phúc dắt tay xuống thềm

Bao nhiêu lo lăng muộn phiền

Đức vua sung sướng liền truyền lệnh ra

Hỏi nàng công chúa Đà – Na

Cho Thái Tử Tất Đạt Đa con mình


Phần 7

Tục lệ Thiện Giác như đinh

Phải thi đua ngựa, kiếm cung, một kỳ

Vua Tịnh Phạn lại sầu bi

Con mình sao đậu kỳ thi lần này?

Văn chương lưu loát hiếm thay

Tài cung kiếm ngựa đã ngày nào qua

Trong lòng vua lại xót xa

Thái Tử an ủi rằng cha yên lòng

Môn võ nghệ với kiếm cung

Con điều có học trong lòng khắc ghi

Xin cha đừng có lo gì

Nhất định con sẽ đạt thi lần này

Bảy ngày sau, cuộc thi đây

Rất nhiều công tử đến đây thi cùng

Ái nấy đều tỏ vui mừng

Tin rằng mình sẽ bước chung cùng nàng

Cuộc thi rộn rã rền vang

Mỗi người điều có ngàn tràng hò reo

Ai cũng giỏi, ai cũng siêu

Ngang tai ngang sức là điều hiếm thay

Thái Tử Tất Đạt Đa đây

Bắn cung ngài chọn loại dây băng đồng

Cung thì nặng tựa khối băng

Hai người khiêng đặng khó lòng dương lên

Vậy mà Thái Tử như tên

Giật dây kéo mạnh vang lên chuông đồng

Xuyên vào mặt trống giữa tâm

Đúng là Thái Tử tài không thể ngờ

Thi kiếm ngài khẽ nhẹ quơ

Nhanh như làn chớp tựa quờ thân cây

Lát sau cây ngã đổ ngay

Thái Tử thắng tiếp trận này là hai

Trận cuối là cuộc thi tài

Ngồi trên minh ngựa chạy vài vòng sân

Con ngựa Thái Tử hung hăng

Ai leo lên nó hí ầm ngã tung

Thái Tử nhẹ vuốt vào hông

Nhảy lên mình ngựa nó không hí rền

Như là nó đã quen tên

Quen hình, quen tiếng bỉ bền từ lâu

Mọi người đứng ở phía sau

Hò reo sung sướng một màu cờ tươi

Vua Thiện Giác nhoẽn miệng cười

Ta giao viên ngọc cho người tài hoa

Công chúa Da-Du- Đà- Na

Cùng Thái Tử Tất Đạt Đa trọn tình

Hai người sánh bước thật xinh

Ca tỳ La Vệ linh đình mừng vui

——

Lễ cưới tổ chức xong rồi

Vua xây cung điện trên đồi núi xanh

Không khí mát mẻ trong lành

Cảnh vật thơ mộng như tranh họa đồ

Cung điện đẹp tựa trong mơ

Trần gian chưa có bây giờ là đây

Chim chóc ríu rít hàng ngày

Bao nhiêu cảnh đẹp về đây làm nhà

Muốn vào cung điện nguy nga

Qua hồ cẩm thạch nước ngà trong xanh

Từng đàn cá lượn bơi nhanh

Thi nhau đớp bởi mây xanh in hình

Cảnh vật êm dịu lung linh

Người ta không thể nhớ mình làm chi

Thời gian không rõ lạ kỳ

Đêm ngày như một khó bì khó phân

Thức ăn ngon gấp bao lần

Chén ngà chén ngọc góp phần thanh cao

Điệu ru tiếng hát khát khao

Điệu tình êm ái như vào giấc mơ

Đôi tay mềm dẻo lượn lờ

Ru từng điệu múa làm mơ lòng người

Thái Tử ngây ngất hương đời

Gục vào vai vợ nói lời thương yêu

Sống trong vàng ngọc yêu kiều

Ngài không còn nhớ đau thương bên ngoài

Hàng ngày vô số quan tài

Chở thây người chết ra ngoài lửa thiêu

Cung son không có bóng chiều

Đau thương không được hiện nhiều nơi đây

Lá vàng nếu rụng trên cây

Người ta vội lượm đi ngay ra ngoài

Toàn là cảnh của Thiên Thai

Ru tình Thái Tử ngày mai vẫn còn

Một chiều đang ngủ giấc ngon

Người bổng nghe gọi nỉ non giục mình

Người nghe đàn dạo khúc tình

Tình người tình vật nhân sinh bao trùm

“Dậy thôi Người hỡi chớ chìm

Đắm say giấc mộng con tim làm gì

Chết già bệnh tử phân li

Trần gian vô thực làm gì mãi đâu

Đau thương là cảnh bể dâu

Tử sinh vây chặt biết đâu là bờ

Con đường tìm đạo đang chờ

Ngài hãy mạnh bước bây giờ đi mau”

Thái Tử tỉnh giấc hồi lâu

Nghe vũ trụ gọi từ đầu tới chân

Da-Du em hỡi nghe chăng?

Lòng ta khao khát đi bằng đôi chân

Chu du bốn bể xa gần

Tìm một chân lý đang cần em ơi!

Da-Du công chúa mỉm cười

Trong lòng lo lắng khôn nguôi cho chồng


Phần 8

Đường trong thành quét sạch bong

Cờ bay phất phới từ trong ra ngoài

Vua truyền bất cứ một ai

Ốm đau tiều tụy ra ngoài thành ngay

Cảnh buồn thảm chẳng còn hay

Những người già yếu hôm nay trong nhà

Mừng Thái Tử Tất- Đạt- Đa

Du hành khắp phố xem qua dân tình

Xa-Nặc cùng đám quân binh

Đi cùng Thái Tử trong thành bước ra

Ca-Tỳ-La vệ như hoa

Đường muôn màu sắc dân ca reo cười

Mọi người ca tụng hết lời

Thái Tử đạo mạo dáng người minh quân

Tung hô “Thái Tử thiên xuân!”

Lòng chàng sung sướng muôn phần xiết bao

Cảnh đời ôi đẹp làm sao!

Bình yên hạnh phúc khác nào trong thơ

Kinh thành tràn ngập sắc cờ

Đâu đâu cũng cảnh như mơ của chàng

Đang vui trong cảnh bình an

Bỗng đâu ông lão tụy tàn bước ra

Ông đi từ phía chòi xa

Hai tay run rẩy thân già héo hon

Da thì nâu sạm đen ngòm

Miệng thì răng rụng không còn để ăn

Thân gầy, tóc trắng, da nhăn

Bước đi không vững, tay cầm gậy khô

Nhìn ông, Thái Tử thẫn thờ

Hỏi, này Xa-Nặc tan ngờ lắm thay!

Sao ông lão lại như này?

Thân hình chẳng giống ta đây chút nào?

Sự tình chẳng hiểu làm sao

Ngươi mau nói rõ Ta nào có hay

Dạ tâu Thái Tử thế này

“Mới sinh ông lão như ngày trẻ thơ

Cũng được ẵm bế ầu ơ

Thời gian tàn phá bây giờ là đây

Trẻ già là chuyện sớm ngày

Ai ai cũng trải Ngài hay làm gì”

Trời ơi sao chuyện lạ kỳ!

Thân ta sau cũng ra thì vậy sao?

Dạ thưa, Thái tử khác nào

Chúng ta rồi cũng ra vào khó khăn

Mắt mờ chân chậm da nhăn

Cái già không bỏ quên dần một ai

Nghe xong Thái Tử hết vui

Lệnh Xa-Nặc hãy cho lui về thành

Nghĩ suy tan nát cõi lòng

Vậy là ai cũng đừng mong không già


Phần 9

Từ hôm Thái Tử dạo qua

Ca-Tỳ-La-Vệ về nhà không vui

Cơm ăn nuốt chẳng thể trôi

Sơn hào hải vị ôi thôi chẳng thèm

Tiếng đàn như nỗi niềm riêng

Như ai than khóc sầu thêm trong lòng

Da-Du nước mắt lưng tròng

Hỏi chồng sao lại đem lòng nghĩ suy?

Dù sảy ra những chuyện gì

Thì tình ta vẫn nguyên si ngọt ngào

“Em ơi hạnh phúc làm sao?

Một ngày già bệnh ta nào còn em

Chân ta không bước nổi lên

Mắt em chẵng rõ để nhìn thấy ta

Đôi tay như ngọc như ngà

Để rồi khô cứng tựa là cành khô

Hạnh phúc ta vẫn mong chờ

Chỉ là tạm bợ bây giờ mà thôi

Không đi mãi hết muôn đời

Bởi già sẽ đến ta thời tránh sao?

Đêm ấy Thái Tử ngán ngao

Nằm không chợp mắt tâm nào yên đây

Đức vua nằm mộng lạ thay

Thái Tử sắp sữa đến ngày xuất gia

Vua truyền thị nữ múa ca

Giữ chân Thái Tử trong tòa cung Vui

Thái Tử tâm trí không nguôi

Vào triều xin được ra nơi cổng thành

Tịnh Phạn Vương chấp thuận lòng

Nghĩ rằng Thái Tử du hành hiểu hơn

Thấy dân cảnh khổ mà thương

Chấp nhận Thái Tử đi đường hôm sau

Thái Tử giã dạng buôn thầu

Cùng hầu Xa – Nặc tâm đầu đi ra

Cảnh tượng lạ lại diễn ra

Kẻ buôn, kẻ bán hát ca đầy đường

Người thì xếp bán một phương

Người thì gồng gánh, phố phường chật đông

Lại có xe ngựa đầy bông

Kết hoa đỏ rực Ngài trông lạ kỳ

Chân Ngài cứ thế bước đi

Hình như có tiến rầm rì than đau

Xa-Nặc! Ta lại xem mau!

Trời ơi người ấy sao đau như này?

Mặt thì trắng bạch như mây

Mình run cầm cập, hai tay quắp vào

Hơi thở gấp gáp làm sao?

Miệng thời méo xệch mắt sao trợn trừng?

Lại ho liên tiếp không ngừng

Than la đau đớn “ ai dùm cứu tôi”

Xa-Nặc nói rõ đầu đuôi

“Đó là căn bệnh hành người nằm đây

Lúc khỏe họ cũng như ai

Thân hình tráng vệ mặt mày vui tươi

Hôm nay mạnh khẻo an vui

Ngày mai gặp bệnh không người nghé thăm

Đậu mùa, dịch tả, lao, phong

Là bệnh truyền nhiễm nếu gần sẽ lây

Bệnh này chết khó toàn thân

Chóc chày, ghẻ lở mỗi ngày một đau

Không người cứu nổi được đâu

Bệnh rồi sẽ chết đớn đau khắp người”

Thái Tử nghe nói xong rồi

Tâm thần kinh ngạc, cuộc đời khổ thay!

Xa xa chuyện lạ gì đây?

Đoàn người than khóc thảm thay vô cùng

Thái Tử, Ngài thấy lạ lùng

Sao người ta lại khiêng thùng làm chi?

Mấy người họ nói cái gì?

“Ma ra, cầu nguyện chuyện chi thế này ?”

Sao có người nằm ở đây?

Im lìm bất động hai tay chéo vòng

Miệng thời hơi mở, hở răng

Má thời thóp lại mắt không chịu nhìn

Sao người ấy cứ nằm im?

Sao người ta lại đi tìm chỗ thiêu?

Xa-Nặc nói rõ mọi điều

“Người ấy đã chết đem thiêu nơi này”

Mới sinh ai cũng ẵm tay

Rồi thành trẻ nhỏ ngày ngày đùa vui

Lớn lên làm chủ cuộc đời

Hưởng nhiều dục lạc giữa nơi cõi trần

Có khi khổ ải trầm luân

Nổi trôi bèo bọt thăng trầm xuống lên

Cái già dần đến khổ thêm

Tinh thần mỏi mệt thân liền héo hon

Và khi bệnh đến chẳng còn

Xác thân rời rã hao mòn ngày đêm

Tinh thần suy sụp càng thêm

Bệnh càng thêm bệnh nằm liền một nơi

Chờ ngày Quỷ đến gọi mời

Hai tay buông xuống mắt thời nằm im

Không ai thoát nỗi cảnh trên

Sinh, lão, bệnh, tử không quên người nào”

Nghe song Thái Tử ngán ngao

Có ngày ta cũng nằm sào hỏa thiêu?

Vợ xinh, cung ngọc, bạc tiêu

Cuối cùng tay trắng tụy tiều ra đi

Thân không bền vững được gì

Cuộc đời giả tạm khác chi tiệc tàn

Đắm say dục lạc trần gian

Để rồi cái chết vô vàn khổ đau

Ngước nhìn trời thắm biển sâu

Trong lòng Thái Tử âu sầu lắm thay

Lệ kia khóe mắt tràn đầy

Lòng từ trỗi dậy nơi này đã ghi

Tình thương nhân loại từ bi

Người như hiểu rõ những gì thế gian

Khổ đau hạnh phúc sẽ tàn

Thú vui rồi cũng dần tan theo ngày

Chia ly hội ngộ là đây

Trẻ trung xinh đẹp có ngày tàn phai

Đời chỉ ngày một ngày mai

Sông kia cạn nước có ngày đầy thôi

Về đi hỡi Xa-Nặc ơi!

Ta đây đã hiểu nhiều rồi thế gian

Đi tìm chân lý vô vàn

Là đường an lạc cho toàn chúng sinh


Phần 10

Sau lần du ngoạn ngoại thành

Khi về Thái Tử một mình trầm suy

“Cung Vui” giờ chẳng nghĩa gì

Đàn ca, múa nhạc, thiết chi bây giờ

Tâm người ôm trọn giấc mơ

Tìm đường giải thoát đến bờ an vui

Chúng sinh thoát khổ luân hồi

Người người an lạc rạng ngời niềm tin

Về phòng nghe nặng nỗi niềm

Vợ yêu, con dại có nên tội gì?

Sao ta lại bỏ mà đi

Khác nào chạy trốn những gì ở đây

Người ta yêu đang ngủ say

Con ta vừa mới mấy ngày sinh ra

Tên gọi là La-Hầu- La

Sợi dây ràng buộc chân ta đây rồi

Nhưng mà vợ quý yêu ơi!

Làm sao có thể yên vui riêng mình

Ta nghe nỗi khổ chúng sinh

Ngày đêm quằn quại uốn mình thương đau

Hy sinh hạnh phúc tìm cầu

Chúng sinh điều hưởng một màu an vui

Da-Du em quý yêu ơi

Tình yêu em hãy vì người hi sinh

Ái tình nhỏ hẹp của mình

Sao bằng vũ trụ đang cần tình thương

Ta đi khắp biển bốn phương

Tìm ra chân lý đẫn đường chúng sinh

Ngắm con đang ngủ giấc lành

Sợ con thức giấc nên đành ra đi

Ngoài trời sao sáng lạ kỳ

Cành cây khẽ múa gió thì hòa ca

Trời đất như bỗng giao hòa

Đón chân Thái Tử thật là thân quen

Đến bên chuồng ngựa gọi tên

Này Xa – Nặc hỡi đem Kiền-Trắc ra

Đêm nay ta muốn đi xa

Hầu Xa-Nặc thấy thật là ngạc nhiên

Sao người lại đi trong đêm?

Vỗ vai Xa-Nặc người thêm dặn dò

“Này Xa Nặc chớ nói to

Ta chờ đêm tối không lo ai nhìn

Ta không bịn rịn vợ con

Ta không nhìn nhìn thấy phụ vương đau lòng

Ta đi tìm đạo thành công

Trở về giải thoát dương trần khổ đau

Của toàn nhân loại đang cầu

Chúng sinh thoát cảnh liễu hầu tử sinh”

Xa-Nặc quỳ gối van xin

“Người vì công chúa vì tình phụ vương

Hãy vì Hầu-La đáng thương

Không nhìn cha được vì còn thơ ngây”

Ta nói Xa-Nặc ngươi hay

Vì thương cha mẹ ta đây quyết lòng

Thương người vợ trẻ chờ mong

Thương Hầu- La nhỏ trong lòng nên đi

Thương toàn vũ trụ sầu bi

Ta đi tìm Đạo là vì chúng sinh

Dẹp đi cái nghĩa gối chăn

Bỏ đi vợ đẹp con xinh nơi này

Phụ hoàng khóc kể từ đây

Nhưng lòng ta quyết không quay lại rồi

Không tìm được đạo cứu đời

Ta không về nữa mọi người đừng lo

Xa-Nặc buồn bã đi vô

Dắt con Kiền-Trắc ra chờ Người lên

Vỗ vào gáy ngưạ dặn thêm

“Ngựa ơi con hãy lên đường cùng ta

Ta đi tìm đạo rất xa

Con đường chưa rõ nhưng mà vẫn đi”

Ngồi lên mình ngựa Ngài đi

Xa -Nặc ngồi dưới ngựa phi ra thành

Chạy nhanh như gió, nhẹ tênh

Ngoảnh đầu nhìn lại kinh thành khuất xa

Tuổi hai mươi chín đang qua

Đi tìm ánh Đạo cũng là tháng hai

Ngày nay mồng chín đẹp trời

Là ngày Thái Tử xa rời hoàng cung

Ngựa đi đến doạn đường cong

Thái Tử cho ngựa dừng chân nơi này

Ngài trao Xa-Nặc liền tay

Áo Hoàng vương quý, sợi dây nạm vàng

Cầm kiếm Thái tử cắt ngang

Tóc mây một nắm đem làm lòng tin

Hãy tâu lại với Phụ vương

Ta đi tìm Đạo con đường sáng tươi

Bởi vì yêu mến mọi người

Kinh thành ta tạm xa dời người thân

Quyết lòng bền chí ngàn lần

Tìm được ánh Đạo yên tâm ta về

Nếu có thất bại không nề

Trước sau cái chết cũng kề mà thôi

Cảm ơn Xa – Nặc nhà ngươi

Mau đưa Kiền -Trắc xa dời nơi đây

Xa – Nặc xin đi cùng Ngài

Để hầu Thái Tử những ngày tiếp theo

Thái Tử cương quyết một điều

Lệnh cho Xa – Nặc về triều gấp ngay

Kiền – Trắc chẳng muốn dời Ngài

Chân trước giậm mãi không quay đầu về

Xa -Nặc bước thật nặng nề

Ngồi trên mình ngựa ê chề não thay

Thái tử vỗ ngựa và vai

“Thôi con về với người này cùng ta”

Ngựa đi chậm chạp đường xa

Người hầu ngoảnh lại sót xa nhìn chàng

Từ đây mỗi kẻ mỗi đàng

Con đường tìm đạo thênh thang đang chờ


Phần 11

Núi rừng trùng điệp hoang vu

Không người qua lại mịt mù khói mây

Dòng sông cuộn giữ dội thay

Dãy núi dựng đứng ngày ngày vắng tênh

Không có dấu vết bước chân

Hình như chỉ có một mình Ngài qua

Muốn qua ngọn núi phía xa

Chỉ còn một cách tự mà leo lên

Dây gai vây bủa như tên

Nhưng lòng đã quyết Ngài bền tâm đi

Đến dãy Ra-na-ghi-ri

Là nơi tu tập hiếm khi được nhìn

Họ tu khổ hạnh khó tin

Hành hạ thân xác xích xiềng đớn đau

Có người trời nắng, đêm thâu

Đưa tay lên thẳng qua đầu giữ yên

Đến khi khớp đã yếu mềm

Không còn cử động mục liền mới thôi

Người thì cầm cái dây roi

Đánh vào mình đến máu phòi cả ra

Người hơ rùi đỏ thật là

Đâm vào lồng ngực nghe mà đớn đau

Những ngày khổ hạnh cùng nhau

Thấy không hiệu qua Ngài mau lên đường

Giã từ, Ngài cảm thấy thương

Lựa lời khuyên họ tìm đường khác tu

Năm anh em Kiều Trần Như

Vẫn luôn cương quyết khổ tu như này

Một người trong họ nói ngay

“Trong kinh có dạy tu này thành công

Ép xác khổ cực nhiều năm

Không biết đau đớn nhọc nhằn là chi

Tâm hồn thoát khỏi sầu bi

Tựa như làn gió mà đi lên trời”

Sa môn Tất Đạt Đa cười

“Các người có thấy trên trời mây trôi?

Nguồn từ nơi biển cả thôi

Nhưng nó lại nhỏ xuống nơi cõi trần

Qua từng kẽ lá ngấm dần

Xuống nơi mặt đất chảy dần thành kênh

Từ kênh lại chảy xuống ghềnh

Nhiều ghềnh tụ lại thành sông thành hồ

Đổ về biển cả đang chờ

Tạo thành hơi nước bây giờ là mây

Mỗi lần gặp gió thì bay

Nước lại đổ xuống vòng xoay mãi vòng

Kiếp người có có không không

Khi phước báu đến được sanh cõi trời

Phước báu khi hết quả rồi

Luân hồi xoay chuyển lại rơi xuống trần

Xin đừng hủy hoại xác thân

Tâm hồn trong sáng tinh thần mới cao”

Nhà tu khổ hạnh thêm vào

“Nếu Người có sẵn đường nào tốt hơn

Nói ra cho rõ nguồn cơn

Chỉ chúng tôi biết thiệt hơn chỗ nào?”

Đức Thích Ca khẽ cúi chào

Lòng buồn tự hỏi”biết sao bây giờ?”

Con đường tìm đạo đang chờ

Bước chân giải thoát còn mờ nơi đâu?

——

Núi rừng xanh thẫm một màu

Ngài dừng chân lại phía sau sườn đồi

Hoa kia tắm nắng mặt trời

Khi nào phiền muộn mất rồi hương thơm?

Những con chim nhỏ dễ thương

Thú vui rong ruổi sớm hôm theo bầy

Được tắm mình dưới khí trời

Trong xanh êm dịu muôn đời đẹp tươi

Có bao giờ muốn đổi đời?

Tìm những thứ khác quý nơi xa mờ

Bao giờ ruồng bỏ giấc mơ?

Chán không hót nữa tìm bờ khác bay

Ngài đang đứng ở nơi đây

Bỗng Ngài nhìn thấy dưới ngay sườn đồi

Một đàn cừu chạy tơi bời

Đi đằng sau chúng có người đang chăn

Một con cừu nhỏ lanh chanh

Vấp phải hòn đá ngã kềnh ngay ra

Cừu mẹ đau đớn xót xa

Đứng nhìn ngơ ngác biết là sao đây?

Đức Thích Ca chạy tới ngay

Ôm con cừu nhỏ trong tay giỗ dành

Hỏi thăm mới biết được rằng

Hôm nay làm lễ cúng Thần ở cung

Một đàn Cừu nhỏ đi cùng

Những chú Dê đẹp sau lưng theo vào

Họ lấy máu của dê, cừu

Hy sinh làm lễ cúng cầu thần linh

Đức Thích Ca thấy sự tình

Nên Ngài cương quyết “Vậy mình cùng đi”


Phần 12

Kinh thành Vương Xá diệu kỳ

Vua Tần cai trị tên Bà-Sa-La

Cổng thành quân lính nhìn ra

Thấy người hiền hậu vẻ là phương phi

Liền mở cổng để Người đi

Mà nghe họ nói thầm thì với nhau

“Không biết người đến từ đâu?

Mặt mày phúc hậu nhìn lâu muốn gần

Sao nhìn giống một vị thần

Mới vừa xuất hiện nơi thành chúng ta”

Gặp vua Tần-Bà-Sa-La

Cùng người quyền quý là Bà-la-môn

Họ đang cung kính đứng bên

Cùng bàn hương án khấn lên những lời

“Hỡi thần linh của chúng tôi

Đây đàn cừu nhỏ dâng người dùng cho

Máu tươi tinh khiết đang chờ

Tay người nhúng rửa mà xua giận hờn

Đừng gieo họa nữa thiệt hơn

Chúng tôi dâng trọn món ngon cho Người”

Đức Thích Ca vội ngăn lời

“Xin đừng giết chúng nghe tôi phân bày

Trên đời ai cũng giống ai

Chúng sinh cũng bản tính này như ta

Người còn ham sống chẳng là

Con vật cũng vậy nó là sinh linh

Khác ta chỉ ở dáng hình

Nó cũng sợ hãi khi mình đớn đau

Muôn loài có khác chi nhau

Mong cấu sự sống thật lâu trên đời

Thú người, người thú chết rồi

Đầu thai làm kiếp thú, người là duyên

Làm điều phước thiện gặp tiên

Làm điều ác độc tất nhiên đọa đầy

Thân làm kiếp thú suốt ngày

Quả nhân, nhân quả đời đời quẩn quanh

Lấy máu con vật hiền lành

Để đem dâng cúng vị thần làm chi

Nếu gặp Thần thiện thì nguy

Ngài không tha tội ta thì làm sao?

Bởi giết sinh mạng quá nhiều

Dù là loài vật nhưng đều đáng thương

Còn gặp thần ác thì thường

Bao nhiêu mạng sống có lường đủ không?

Dù giết nhiều thú cúng dâng

Cũng không sao đủ bởi lòng quá tham

Tội ai gieo lấy phải mang

Nghiệp chướng phải trả ai màng gánh cho

Luật nhân quả vẫn đang chờ

Cho người có tội không chừa ai đâu”

Nghe xong Tần vương gật đầu

Bà-la-môn cũng cúi đầu kính tôn

Vua Tần với Bà-la-môn

Lệnh thả cừu với dê con đi liền

Chắp tay như được gặp tiên

Mời người sáng suốt trở liền về cung

Được nghe Người kể đời mình

Nhà vua cảm phục tấm lòng biết bao

Mời Người ở lại truyền trao

Giúp ông trị nước cùng nhau hưởng quyền

Đức Thích Ca từ chối luôn

“Cảm ơn ông đã thương nhường cho ta

Ngai vàng ta đã dời xa

Cung son, điện ngọc, cha già, vợ yêu

Vì tai nghe gọi rất nhiều

Đau thương nhân loại sớm chiều cuộn dâng

Xin ngài đừng níu bước chân

Khi nào chân lý sáng ngần chói qua

Tôi nhìn thấy được mọi nhà

Con đường trở lại tôi qua nơi này

Đáp đền tình nghĩa của ngài

Giờ xin từ giã mai này gặp sau”

Vua Tần cung kính cúi đầu

“Chúc Người đắc đạo nguyện cầu bình an

Khi nào chân lý rỡ ràng

Mong Người quay lại truền mang Đạo về”

Từ đây hiểm trở sơn khê

Tay cầm bình bát mải mê giữa đời

Tình thương tràn ngập trong Người

Quyết lòng tìm Đạo xây đời nở hoa

—–

Phần 13

Từng năm thấm thoát trôi qua

Phong sương phủ kín lớp da sạm màu

Gậy Ngài chống đã mòn sâu

Vì thời gian đã qua mau mỗi ngày

Nghe được ở gần nơi đây

Có khu rừng đẹp có Thầy tài ba

Thầy tên là A-La-La

Uất-Đầu-Lam-Phất thiết tha dạy đời

Đức Thích Ca tìm đến nơi

Cùng Thầy tu tập một thời gian lâu

Vẫn không thỏa nguyện ý cầu

Người bèn từ giã rừng sâu kiếm tìm

Người đã tự nhủ trong tim

“Đạo này có lẽ ta tìm trong ta”

Nơi xứ Phật-đà-gia-da

Khu rừng Người chọn để mà học tu

Đường đi hiểm trở xa mù

Đêm ngày nghiền nẫm cách tu cứu đời

Bình minh chưa ló mặt người

Hoàng hôn tắt lịm mặt trời ngủ yên

Và rồi đến quá nửa đêm

Người ngồi tĩnh lặng tham Thiền nơi đây

Mặc cho nóng lạnh mỗi ngày

Mặc cho thời khắc đổi thay hàng giờ

Mặt trời có lặn, có mờ

Người vẫn ngồi đó hàng giờ lặng im

Nhiều khi nhập định, tham Thiền

Người quên ngày tháng từ đêm qua ngày

Không ăn, không ngủ chẳng hay

Từng năm như thế ngày ngày cứ trôi

Giờ khất thực lại đến rồi

Ngài chỉ ăn vội trái cây đỡ lòng

Khát khao tìm ánh Đạo xong

Quay về giải cứu chúng sinh muôn loài

Thoát khỏi đau khổ trần ai

Quên ăn, mất ngủ hình hài kém suy

Mỗi ngày sức một yếu đi

Không còn thấy vẻ phương phi ngày nào

Dáng Người ốm yếu xanh xao

Thân hình người chẳng khác nào cây khô

Đến giờ khất thực đang chờ

Tay cầm bình bát mắt mờ chân run

Người đi đến một đoạn đường

Gối liền qụy xuống không còn biết chi

Bỗng đâu có bóng người đi

Thấy người nằm đó họ thì tới ngay

Bao da đựng sữa trên tay

Đổ vào trong miệng lạ thay, diệu kỳ

Người liền tỉnh dậy tức thì

Hồng hào sắc mặt tướng thì tốt thay

Người chăn cừu sụp lạy Ngài

Tưởng là Thần núi qua đây thử lòng

Rồi họ lùi lại phía trong

Dịu dàng người gọi nghe lòng sướng vui

Đức Thích Ca – nở nụ cười

Gương mặt phúc đức rạng ngời lòng bi

——

Phần 14

Ngôi làng nhỏ Xờ – Na – Ni

Gần dòng sông gọi tên Ni – Liên – Thuyền

Nơi Người tu tập ngày đêm

Có người vợ trẻ dịu hiền lắm thay

Nàng Tu-Xà-Đa nơi này

 

Vừa sinh con nhỏ bé trai đầu lòng

Nàng vui thỏa nguyện ước mong

Sửa soạn mâm lễ sữa dâng cúng Thần

Tạ ơn vì thỏa chờ mong

Đi ngang xuống núi nàng dừng nơi đây

Ngồi ngay dưới một gốc cây

Xếp bằng chân để hai tay xuống đùi

Lưng ngồi thẳng mặt sáng ngời

Dáng tuy gầy yếu vẻ người phương phi

Ngạc nhiên nàng đã nghĩ suy

“Chắc là Thần núi” – nàng quỳ lạy ngay

Nàng cầm bình thủy trên tay

Rót vào bình bát để ngay bên Ngài

Thành tâm dâng cúng xong rồi

Ngài ngồi uống sữa mỉm cười tạ ơn

Uống xong sức khỏe lạ thường

Trí não Người bỗng trở nên sáng bừng

Đức Thích Ca đã hỏi rằng

“Người vừa đem đến cúng đường là chi

Sao mà ngon đến lạ kỳ?”

Thiếu phụ sung sướng vội quỳ nói ngay

“Sữa này con nấu dâng Ngài

Bằng thứ gạo tốt cùng vài lá thơm

Hoa quý được hái trong vườn

Hòa cùng sữa nấu tạo hương vị này

Tạ ơn Người đã ban đây

Cho con một đứa bé này thỏa mong”

Đức Thích Ca lại nói rằng

Ta đây chẳng phải là thần thánh đâu

Thân là Thái Tử đã lâu

Nhưng lòng nghe gọi nỗi đau nhân loài

Sáu năm tìm đạo giúp đời

Bây giờ như kẻ nỗi trôi không nhà

Ta quyết sẽ phải tìm ra

Vì chân lý ấy hiện ra trong lòng

Ta chưa kịp giữ nó xong

Bởi vì sức yếu lực cùng như nay

Người dâng sữa, Ta khỏe ngay

Ta nguyện ghi khắc ơn này trong tâm

Chúc người cùng với gia đình

An vui, hạnh phúc nghĩa tình ấm êm

Giã từ ta phải lên đường

Đi tìm ánh Đạo làm phương cứu đời

Nàng Tu-Xà-Đa khuất rồi

Ngài liền đi đến sông Ni-Liên-Thuyền

Tắm mình dưới nước lạ thêm

Trong người khoan khoái phi thường biết bao

Bước chân mạnh mẽ làm sao

Ngài chọn bên gốc cây cao Bồ Đề

Ý chí mạnh mẽ lạ kỳ

Tinh thần kiên định chẳng gì chuyển lay

Người đã quyết định ngồi đây

Tham Thiền cho đến một ngày tìm ra

Ánh sáng chân lý chói lòa

“Nếu không tìn được không xa nơi này

Dù cho thịt nát không nài

Máu ta có cạn xương này có khô

Chưa tìm được đạo ta chờ

Một lòng kiên định chẳng giờ đổi thay”

Phần 15

Sương khuya phủ một lớp dày

Núi rừng tỉnh mịch gió lay xạc xào

Thú rừng cấu xé thét gào

Bóng đêm trum xuống một màu tối đen

Và từng ngày lại qua đêm

Đức Thích Ca vẫn tọa Thiền nơi đây

Hào quang trên trán của Ngài

Tỏa ra sáng rực dưới cây Bồ Đề

Ma vương chúa tể gớm ghê

Đoán biết Ngài sẽ mang về đạo sâu

Chúng sinh sẽ thoát khổ đau

Đạo vàng sáng chói giữa bầu trời xanh

Chúng liền tìm cách cản ngăn

Một đoàn quỷ dữ, ác thần vây quanh

Chúng van cầu khẩn lòng nhân

Rồi lại gào thét ầm ầm gớm ghê

Quỷ tham sống bỗng hiện về

Nói lời ngon ngọt để mê lòng Ngài

Quỷ tham danh cũng trổ tài

Nói lời ca tụng hết lời ngợi khen

Qủy tham khoái lạc rỉ rên

“ Sao Ngài lại bỏ ấm êm đi tìm

Nơi này gối tuyết triền miên

An toàn khổ cực vấn vương làm gì”

Ngài nói và đuổi chúng đi

Đừng nên bám víu những gì mong manh

Quỷ tham xấu hổ trốn nhanh

Vào trong bóng tối vô hình đêm khuya

Quỷ giận kéo đến nữa kìa

Mặt mày xám bạc hét to lên rằng

“Chúng ta phá hết chúng sanh

Thiêu đốt thiên hạ bằng lòng hận nhau

Ta gieo nọc độc đâu đâu

Khắp nơi sẽ bị âu sầu mà thôi”

Đức Thích Ca khẽ mỉm cười

Mắt từ nhìn chúng không lời nói ra

Quỷ giận tan biến vội xa

Theo làn mây gió thật là nhanh thay

Bọn quỷ ngu muội đến ngay

Chế diễu thách thức cho Ngài nản tu

Quỷ ngạo mạn cũng không từ

Nói lời khinh khỉnh “người tu làm gì

Trần gian nhơ bẩn có chi

Mất công cứu chữa ích gì người ơi

Theo ta lên mấy tầng trời

Thế gian đạp đổ tuyệt vời làm sao”

Địa ngục ngươi sẽ bước vào

Đức Thích Ca nói chúng lao đi liền

Quỷ nghi ngờ lại hiện lên

Toàn lời nghi vấn chúng liền thốt ra

“Chân lý tìm ở đâu ra

Hão huyền, giả dối, thật là đáng ghê

Đừng mong nhân loại thoát mê

Không còn cách chữa đừng mê hảo huyền”

Đức Thích Ca vẻ mặt nghiêm

Mắt Ngài chứa một niềm tin sáng ngời

Làm cho bọn quỷ xa rời

Không còn bén mảng đến nơi chân Ngài

Ca-Ma nguy hiểm hơn rồi

Nó là chúa tể gọi mời xác thân

Quỷ bèn biến hóa thành hình

Da-Du công chúa đến gần Thích Ca

Quỷ còn uốn éo múa ca

Hóa là cung nữ ở tòa “Cung vui”

Da Du công chúa – “quỷ” ngồi

Đến chân Thái Tử và rồi xót xa

Than rằng “chàng bỏ cung hoa

Em ngồi mong nhớ lệ nhòa bờ mi”

Đức Thích Ca nói tức thì

“Bóng hình giả dối mau đi ra liền

Không lừa gạt được niềm tin

Của Ta vững chắc quyết tìm đạo sâu

Hãy tan theo bóng tối mau

Hoài công vô ích đi mau chốn này!”

Ca-Ma tím tái mặt mày

Thét lên một tiếng núi đồi chuyển rung

Trời mưa bảo nỗi đùng đùng

Sấm chớp vang dội quấn quanh Bồ Đề

Đê hèn, dục vọng, si mê

Bao nhiêu tội ác hiện về nơi đây

Tạo thành gió thét mưa dày

Từng mũi tên độc nhằm bay vô Ngài

Mũi tên biến hóa tuyện vời

Thành muôn vạn cánh sen rơi từ từ

Người vẫn không chút suy tư

An nhiên, thanh thản, lòng từ mênh mông

Mặc cho bao sự tấn công

Người luôn Thiền định một lòng vững tin

Hào quang trên trán sáng lên

Chiếu màu rực rỡ quỷ liền biến đi

Mây mù quét sạch tức thì

Hương thơm ngan ngát gió thi nhau đùa

Đất trời yên tĩnh như xưa

Những vì sao bạc lững lờ trong đêm

Tập trung Thiền định không quên

Canh hai trời đất bừng lên ánh vàng

“Túc Mệnh Minh” Ngài chứng liền

Nhìn ra quá khứ, hiện tiền vị lai

Khi đời sống chấm dứt ngay

Thì đời sống khác nối hoài tiếp theo

Chết là thân xác hủy tiêu

Linh hồn thì lại trôi theo luân hồi

Nếu ta sống trọn kiếp người

Gieo trồng quả tốt thì đời kiếp sau

Hạnh phúc yên ổn sang giàu

Gieo nhiều quả ác một màu bi ai

Địa ngục ta phải đọa đày

Đời đời kiếp kiếp đầu thai khó lòng

Cuộc đời tử tử sinh sinh

Nó luôn liên kết xoay vần chuyển giao

Ví như mạ mới hôm nào

Ẩn mần giống củ lúa xưa vẫn còn

Trời khuya đến quá nửa đêm

“Thiên Nhãn Minh” quả chứng liền đêm nay

Thấy rõ vũ trụ chuyển xoay

Từ bao thế giới mỗi ngày mỗi năm

Thấu suốt tất cả hành tinh

Ngân hà, mặt đất, vô hình là đây

Luật chung không thể đổi thay

Diệt sinh, sinh diệt mỗi ngày diễn ra

Từ bóng tối đến sáng lòa

Từ hữu hình lại trở ra vô hình

Đó là luật “ nhân duyên sanh”

Muôn đời luật ấy không gì vượt qua

Vũ trụ thế giới bao la

Người đã nhìn thấu thật là vĩ nhân

Canh tư chứng “ Lậu Tận Minh”

Biết rõ nguồn gốc ngọn ngành khổ đau

Vì ham lạc thú muôn màu

Gây nên đau khổ mà đâu tận tường

Không hiểu bàn chất vô thường

Cuộc đời mải miết kiếm tìm lợi danh

Hạnh phúc lại chỉ mong manh

Mất còn, còn mất tan thành khói mây

Hận thù ân oán mỗi ngày

Tâm luôn sầu hận chuỗi ngày buồn đau

Suốt thông chân lý nhiệm màu

Người đã giác ngộ đạo sâu hoàn toàn

Chân thân tỏa sáng hào quang

Không sanh- không diệt Niết Bàn là đây

Ngài đã thành Phật nơi này

Mục tiêu giác ngộ tràn đầy trong tim

Đứng lên nét mặt an nhiên

Bình minh bừng sáng khắp miền núi sông

Nắng vàng rực rỡ ánh hồng

Mặt sông lấp lánh chào mừng hoan ca

Chim vui tiếng hót giao hòa

Chào mừng Đức Phật Thích Ca tưng bừng

Cảnh sắc kỳ diệu vô cùng

Cầu vồng ngũ sắc, mây giăng núi đồi

Hôm nay thế giới sáng ngời

Đón chân Đức Phật tới nơi địa cầu

Phần 16

Nói đến chuyện ở cung sâu

Da-Du công chúa lòng sầu nhớ thương

Người chồng quạt ấm nồng hương

Rời xa điện ngọc tìm đường ra đi

Bỏ con thơ, bỏ thê nhi

Nàng buồn mắt lệ bờ mi khô sầu

Nàng luôn hi vọng rất lâu

Thái Tử còn sống đâu đâu tu hành

Mỗi khi nghe được tin lành

Có người tu sĩ du hành xứ kia

Liền cho quân kéo ngựa xe

Đến xem tận mắt không dè phải đâu

Từng lần như thế bao lâu

Vẫn không tìm thấy, lòng sầu nhớ thêm

Bỗng đâu nàng nhận được tin

Hai người buôn lái đến tìm Da-Du

Liền tâu “đã gặp người tu”

Người đã là Phật phục thu muôn loài

Oai nghi rực rỡ rạng ngời

Trí màu, đạo cả, tuyệt vời, từ bi

Ngài đi thuyết pháp diệu kỳ

Chúng sinh anh lạc cùng đi theo Ngài

Công chúa nghe kể mừng vui

Nóng lòng nàng hỏi đầu đuôi sự tình

Đạo màu ấy thật diệu linh

Làm sao Thái Tử một mình tìm ra

Lái buôn kể cho bà

“ Cái đêm giông tố Thên Ma phá Ngài

Đức Phật chiến đấu mệt mài

Ngồi trong Thiền Định tâm Ngài sáng soi

Nhận ra vũ trụ cuộc đời

Xoay vần dâu bể tử rồi lại sinh

Ngài đã tìm thấy bình minh

Đạo Ngài dẫn bước chúng sinh an lành

Xét đời cảnh khổ vây quanh

Quyết tâm đem ánh Đạo lành khắp nơi

Sáng soi mọi nẻo đường đời

Giảng truyền Đạo Pháp xa rời khổ đau ”

Phần 17

Phật thành Chánh Giác, Ngài mau

Tìm người giáo hóa Đạo màu đầu tiên

Nhớ người tu khổ triền miên

Kiều-Trần-Như đó, Phật bèn đến ngay

Cùng tu ép xác với Ngài

Giờ đây đang ở vườn Nai khổ hành

Nghĩ xong Ngài vội đăng trình

Thôn trang, làng bản cúi mình hân hoan

Như đem an lạc bình an

Đến cho vạn vật muôn ngàn niềm vui

Vười Nai trước mặt đây rồi

Gặp năm đạo sĩ vẫn ngồi khổ tu

Nhìn thấy Đức Phật bước vô

Mọi người khẽ bảo “đón chờ làm chi

Lần trước đã bỏ ra đi

Bây giờ quay lại làm gì nữa đây?”

Đức Phật, Ngài tiến lại ngay

Liền chào đạo sĩ như ngày hôm nao

Nhìn gần Phật sáng tự sao

Oai nghiêm tướng mạo ai nào sánh hơn

Kiều- Trần- Như, cung kính hơn

“Mừng bạn trở lại nơi vườn năm xưa

Cùng tu khổ hạnh sớm trưa”

Nghe xong Phật nói “ Ta chưa thoả lòng”

Hôm nay tìm lại các ông

Vì chân lý đã thỏa lòng của ta

Chúng sinh trong cõi Ta Bà

Vô minh che lấp thật là khổ đau

Tìm ra ánh Đạo nhiệm màu

Giúp đời giác ngộ mà mau quay về

Những người ra khỏi cơn mê

Gọi ta là Phật không hề lời sai

Kiều-Trần-Như lạy xuống ngay

“ Cúi xin Đức Phật mong Ngài từ bi

Chỉ đường cho chúng con đi

Được thông ánh Đạo, được đi theo Ngài”

Hoan hỉ Đức Phật mỉm cười

Pháp đầy tiên giảng cho người bạn xưa

Tứ Diệu Đế, Pháp vô thừa

Là bốn chân lý ta vừa tìm ra

Ai người mà trải được qua

U mê thoát khỏi, lên tòa sen ngay

Một là “ Khổ Đế” ai hay

Chân lý này chỉ mỗi ngày khổ đau

Cuộc đời giả tạo rất mau

Sinh, già, bệnh, chết nối nhau xoay vần

Ở đời hám lợi, tham danh

Miệt mài theo đuổi chẳng thành khổ thêm

Nếu yêu mà chẳng thể nên

Duyên mai duyên trúc lại phiền, lại sân

Hận đời hận kẻ phụ mình

Đây là Khổ Đế do mình tạo ra

Thứ hai “Tập Đế” gọi là

Nguyên nhân từ khổ tạo ra điều này

Tâm mang khát vọng chứa đầy

Ái tình, danh lợi, bạc đầy hũ tiêu

Ước mơ thì lại quá nhiều

Mà không thể đạt được điều mình mơ

Thay vì cố gắng mong chờ

Ta nên khép lại ước mơ “ muốn nhiều”

Thứ ba “Diệu Đế ” chỉ tiêu

Con đường dứt khổ vạn điều khai thông

Khi ta gột rửa trong lòng

Khổ đau, ái dục, lợi danh, bạc tiền

Cuộc đời sẽ được bình yên

Hạnh phúc lại đến, an nhiên trong lòng

Thứ tư “ Đạo Đế” cuối cùng

Con đường đoạn tuyệt muôn trùng khổ đau

Đạo Đế – Trung Đạo nhiệm màu

Lìa xa tất cả đau sầu thế gian

Đưa ta đến cõi Niết Bàn

Trí huệ sáng tỏ đạo vàng trải hoa

Bát Chánh Đạo, tám nhánh là

Chánh Kiến- chân chính thật là tốt thay

Chánh Tư Duy- thật là hay

Chánh Ngữ – chân chính đẹp thay cuộc đời

Chánh Nghiệp – chân chính tuyệt vời

Chánh Mạng – chân chính ngàn đời noi theo

Chánh Tinh Tiến – đẹp làm sao

Chánh Niệm – chân chính ai nào dám quên

Chánh Định – chân chính hưởng liền

Kết quả tốt đẹp như niềm ước mơ

Bát Chánh Đạo, đường đang chờ

Hưởng trọn hạnh phúc đến bờ an vui

Cả năm đạo sĩ nghe rồi

Hiểu được chân lý của Người truyền trao

Cúi lạy Đức Phật ngẹn ngào

Xin làm đệ tử đi sau chân Người

Nguyện đem chân lý sáng ngời

Theo chân Đức Phật độ đời thoát mê

Đạo vàng ánh sáng tràn về

Người người khắp chốn cùng quê theo Ngài

Phật đi thuyết pháp nơi nơi

Đâu đâu cũng được mọi người tán dương

Phật đem trí huệ tình thương

Tận tình giảng giải tìm đường thiệt hơn

Sáu mươi đệ tử đầu tiên

Sau khi thọ đủ luật nghiêm cùng Người

Được đi truyền Đạo khắp nơi

Lòng Người chợt nhớ tới người bạn xưa

Tần- Bà – Sa – La đức vua

Nơi thành Vương Xá thở xưa người vào

Gặp Phật vua đã tặng trao

Trúc Lâm vườn đẹp nơi nào sánh thay

Làm nơi thuyết pháp mỗi ngày

Dân thành Vương Xá đến ngày một đông

Nghe Pháp Người giảng an lành

Xin quy y Phật, cả thành cùng theo

Đệ tử theo Phật càng nhiều

Oai danh Đức Phật sớm chiều lan xa

Phần 18

Nghe xong công chúa Đà-Na

Vui mừng khôn xiết thật là lành thay

Tịnh Phạn Vương nghe tin này

Liền cho sứ giả đi ngay sang vườn

Trúc Lâm của xứ Xá Vương

Truyền mời Đức Phật lên đường về cung

Chín lần sứ giả ghé thăm

Đều không trở lại vua cùng Đà-Na

Trong lòng lo lắng xót xa

Ai ngờ sứ giả ghé qua không về

Nghe pháp đức Phật mà mê

Họ quên nhiệm vụ không về trình tâu

Lần thứ mười, một quân hầu

Ra đi lấy ít bông gòn nhét tai

Tới xin gặp đức Như Lai

Chuyển lời Tịnh Phạn mời Ngài về cung

Đức Phật vui vẻ bằng lòng

Ca Tỳ La Vệ tưng bừng đèn hoa

Chào đón Đức Phật Thích Ca

Mừng Người trở lại Hoàng gia mong chờ

Vua Tịnh Phạn thật bất ngờ

Tin về Thái Tử bây giờ mới hay

Tay cầm bình bát mỗi ngày

Đầu thì không tóc, dép giày không mang

Chân đi khất thực xóm làng

Ai cho đều nhận không màng dở ngon

Trong lòng dù rất thương con

Nhưng ngài rất giận nên còn trách than

Ngài ra đến tận cửa Nam

Ngồi trên mình ngựa một đàng thẳng phi

Chúng dân kinh ngạc lạ kỳ

Ngài nhìn xem chỗ Phật đi nơi nào

Nhìn cha Đức Phật cúi chào

Đức vua dịu lại, nhìn sao khác thường

Vua cảm nhận một tình thương

Bao la rộng lớn phi thường nơi con

Nhưng vẫn tỏ vẻ trách hờn

“Ai đời Thái Tử xin cơm thế này?”

Phật thưa “Con sẽ phân bày!

Đây là tục lệ của Thày xuất gia

Con mang dòng họ Thích Ca

Ngày ngày khất thực cũng là lệ chung”

Đức vua nổi giận đùng đùng

“Ta dòng vua chúa con khùng hay sao?

Mâm vàng chén ngọc ta trao

Sao con lại nói thế nào là đây?”

“Kính thưa cha kể từ ngày

Con tu theo đạo để nay giúp đời

Họ cha con chẳng quên lời

Dám xin cha hãy nghe lời tỏ phân”

Nắm tay cha Phật ân cần

Vừa đi vừa nói thâm ân nhẹ nhàng

Giọng Phật ấm dịu xua tan

Bao nhiêu hờn trách ngỡ ngàng trong cha

Công chúa Da-Du-Đà-Na

Cùng toàn dân chúng nghe mà lạc an

Đôi mắt đầy lệ của nàng

Dần dần ráo lại lúc càng thêm tươi

Đêm ấy cung điện mừng vui

Tuy không có tiếng reo cười múa ca

Nhưng ai nấy mặt như hoa

Điệu nhạc thiêng ấy hòa ca trong lòng

Đạo vàng sáng rộng mênh mông

Nhẹ nhàng tiến bước trên từng lối đi

Đức vua Tịnh Phạn nghĩ suy

Cuối cùng quyết định cùng đi theo Người

Nguyện làm đệ tử suốt đời

Quy y Đức Phật lên ngôi Sen vàng

Da-Du công chúa hiền ngoan

La- Hầu- La cũng cùng nàng quy y

Xin học Phật pháp từ bi

Bà dì kế mẫu cũng quy y cùng

Dòng họ Thích, ngày một đông

Đức Phật từ giã một lòng ra đi

Nguyện đem ánh Đạo từ bi

Sáng soi vũ trụ quản gì tấm thân

Phần 19

Tháng tư trời chuyển mưa rầm

Cây cối gãy đổ suối sông nước đầy

Trong liền ba tháng nơi đây

Đức Phật thuyết pháp mỗi ngày không xa

Chọn một tịnh xá làm nhà

Người cùng đệ tử kiết già an cư

Phật quán tưởng cả hư vô

Xét soi vũ trụ hiện giờ ra sao

Chúng sinh đang khổ thế nào

Rồi hội đệ tử lại trao lời vàng

Từ thôn xóm đến cuối làng

Dân gian ca tụng đạo vàng diệu thay

Họ quy tụ về nơi đây

Để nghe pháp Phật ngày càng tâm an

Ba tháng trời tạnh mây quang

Phật lại đem ánh đạo vàng khắp nơi

Phần 20

Gần nửa thế kỷ qua rồi

Bánh xe Chánh Pháp liên hồi chuyển luân

Đông, Tây, Nam, Bắc xa gần

Nơi nào cũng có bước chân của Ngài

Đến đâu cũng được mọi người

Tán dương, đảnh lễ gọi Ngài “Thế Tôn”

Nhưng rồi bỗng có một hôm

Đang ngồi Thiền định có tin nói rằng

“Đạo Ngài lìa vợ xa chồng

Gia đình chia cắt sao mong giúp đời”?

Đệ tử Đức Phật nói rồi

Chắp tay đảnh lễ “mong Người giải phân”

Phật nói lời nói ân cần

Từ từ giảng giải nghĩa gần nghĩa xa

“Nếu người cắt ái li gia

Thuận tiện cho việc xuất gia tu hành

Để sau cứu khổ chúng sanh

Không cần vướng bận gia đình làm chi

Đạo ta là đạo từ bi

Không buộc ai phải biệt ly gia đình

Tại gia cũng ở tâm mình

Chỉ khác điều kiện học hành mà thôi

Không nên suy nghĩ bởi lời

Si mê của kẻ hiểu đời ít thay

Nhẫn nhục là đức tính hay

Các con cần nhớ lời này Ta phân”

Nghe lời vàng ngọc ân cần

Đệ tử đức Phật trong lòng hân hoan

Phần 21

Bốn mươi lăm năm, đạo vàng

Bây giờ Người đã ở hàng tám mươi

Xứ Câu – Ly, Phật đang ngồi

Một hôm Phật gọi tên người A Nan

Ông là đệ tử vững vàng

Được Phật tin cậy nhất hàng Sa môn

Đứng bên, Đức Phật dạy luôn

“Thân ta giờ đã không còn như xưa

Đã mòn như cỗ xe Rùa

Nguyện ta đã thoả, ước xưa đã tròn

Đạo vàng trải khắp bốn phương

Các hàng đệ tử không còn thiếu chi

Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di

Tỷ-kheo, Tỷ-kheo ni cũng rồi

Tám mươi xuân đã dần trôi

Thân này giả tạm hợp rồi lại tan

Ràng buộc chi ở trần gian

Nay ta tháo sợi dây ràng đó ra

Lấy thân chở Pháp đi xa

Nay già đã đến, Pháp ta đã trồng

Không còn níu kéo chờ trông

Vô thường sinh diệt là vòng xoay thôi

Chỉ ba tháng nữa ta rời

Xác thân giả tạm về nơi Niết Bàn

Nghe Phật nói, ông A Nan

Gieo năm vóc xuống đổ hàng lệ rơi

Bạch rằng “Người giác ngộ rồi

Sao còn phải chịu luân hồi tử sinh?”

Phật nghiêm nét mặt phân minh

“Cái gì được mất, tử sinh chỗ nào?

Người không nhận thấy hay sao?

Thân ta cũng vậy khác nào ai đâu

Vô thường đến trước hay sau

Là điều tất yếu phải đâu nghi ngờ

Cái gì tồn tại đến giờ?

Cái gì tồn tại không chờ ngày mai?”

Ông A Nan lại van nài

“Kính xin Đức Phật mong Ngài đừng đi

Chúng con đệ tử biết gì

Có Ngài dìu dắt con thì mới nên”

Nghe lời ông nói, Phật khuyên

“Chim non gần mẹ có nên thân mình?

Chết là quy luật tử sinh

Đừng nên than khóc thân hình tiếc chi

Nhớ Ta, hãy chở Pháp đi

Thay ta mang Đạo từ bi cho đời

Ngát hương giác ngộ bao người

Là đã ghi nhớ những lời của ta

Mong cho ánh Đạo vang xa

Là bờ giải thoát Ta Bà trầm luân”

Những ngày cuối của đời mình

Đức Phật vẫn giảng lời kinh nhiệm màu

Nguyện đem trí huệ thâm sâu

Để đời đẹp mãi một màu từ bi

Phần 22

Một hôm trên đoạn đường đi

Gặp người đốn củi đang quỳ nơi đây

Kính lạy Đức Phật lát giây

Liền mời Phật đến thọ chay tại nhà

Nấm quý hái ở rừng xa

Đem dâng Đức Phật dùng qua đỡ lòng

Nhận lời, Phật bước theo cùng

Sau là đệ tử tháp tùng cùng đi

Thức ăn dọn đến tức thì

Tay bưng chén nấm, ông quỳ dâng lên

Thọ chay xong, Phật phán liền

“Nấm này có độc không nên ăn vào”

Thuần Đà kinh hãi xanh xao

Đến ôm chân Phật khóc gào đớn đau

Phật liền an ủi trước sau

“Không nên than khóc ta đâu trách người

Trước khi thành đạo giúp đời

Được người cúng sữa ta thời khỏe ngay

Hôm nay lần cuối nơi đây

Được ông cúng bữa cơm chay cuối cùng

Không nên trách ở nơi mình

Vì Ta đã biết được mình hôm nay”

Giã từ ông, Phật đi ngay

Đi được vài dặm Phật hay trong mình

Nghe như khó ở toàn thân

Phật đưa bình bát tới gần A Nan

Chỉ tay, Phật nói nhẹ nhàng

“Cây Sa Na mọc ngay ngang sườn đồi

Mắc võng để ta nghỉ ngơi”

Nắng chiều đã nhạt, lá rơi âm thầm

Phật đến bên võng nhẹ nằm

Mình nghiêng bên phải chân vòng chéo nhau

Hướng Bắc, Phật để quay đầu

Gương mặt sáng chói tỏa màu hào quang

Mùi thơm đâu lạ bay ngang

Làm khu rừng bỗng ngập tràn mùi hương

Phật sai đệ tử thân thương

Báo tin Phật sắp Tây phương đi về

Nhập diệt nơi chốn sơn khê

Câu-Thi-Na giữa bốn bề núi non

Được tin, đệ tử vây tròn

Xung quanh Đức Phật, héo hon trong lòng

Người thì nước mắt lưng tròng

Người thì dấu lệ bên trong tim mình

Trong số người đến viếng thăm

Có ông lão tiến đến gần A Nan

Ông là Tu-Bạt-đà-La

Xin được gặp Phật hỏi qua đạo Ngài

A Nan vội vã cản lời

“Đức Phật rất mệt mong người hiểu cho”

Phật nghe thấy, chẳng dự do

Liền kêu ông lão vào cho thỏa lòng

Gặp Phật, lão lạy dưới chân

“Con thường nghe nói lên lòng băn khoăn

Muốn gắp Đức Phật bày phân

Đạo Ngài thâm diệu con thầm khắc ghi

Nhưng người khác đạo nói thì

Đạo họ mới đúng đường đi muôn loài

Con chẳng biết phải tin ai

Liền chạy suốt đoạn đường dài đến đây

Để mong được Phật chỉ bày

Lạy đấng sáng suốt, điều này tin ai?”

Phật dạy từng tiếng từng lời

“Đừng tin ai cả, hỏi người lại xem

Lý trí mách bảo con tim

Đạo nào giải thoát ta tìm mà đi

Bát Chánh Đạo nói những gì?

Lão hãy so sánh ra thì biết ngay”

Nghe Phật nói rõ thực hay

Ông lão sụp lạy dưới ngay chân Ngài

“Lạy đấng từ Phụ cứu đời

Lời Người đã tỉnh lão rồi hết mê

Cúi mong tha thiết quy y

Làm con của Phật nguyện đi giúp đời”

Đức Phật vui vẻ mỉm cười

Nhận người đệ tử cuối đời là ông

Giờ đây đệ tử đã đông

Vua chúa, dân chúng các vùng viếng thăm

Ai nấy im lặng trong lòng

Bỗng đâu vài tiếng nấc trong ngẹn ngào

Phật bèn chỉ dạy truyền trao

“Thân thể này chẳng khác nào nước mây

Hợp tan, tan hợp có ngày

Làm sao ở mãi nơi này cùng nhau

Quy luật sinh tử trước sau

Đừng nên bi lụy hãy mau tìm về

Sau ta là cuộc đời mê

Bóng đêm bao phủ đường về chúng sinh

Dục vọng, tham ái, lụy tình

Sân si, sầu hận, vô tình đẩy ta

Vào con đường khổ xa hoa

Vô thường chợt đến xót xa muộn màng

Hãy thắp lên “Ánh Đạo vàng”

Lấy Pháp làm đuốc trở ngàn chúng sinh

Hãy tự giải thoát cho mình

Đừng trông đợi ở vô hình xa xôi

Con đường Đạo, đẹp sáng ngời

Hãy đem truyền rộng muôn đời về sau

Pháp ta đạo lý thâm sâu

Chúng sinh an lạc một màu an vui

Như vậy là nhớ Ta rồi

Không nên khóc lóc sụt sùi làm chi

Niết Bàn ta đã thẳng đi

Là đã giả thoát tức thì xác thân

Không sanh, không diệt, là cân

Giúp người tiến tới thẳng sân Niết Bàn”

Những lời vàng ngọc Phật ban

Xong rồi Phật nhập Niết Bàn tại đây

Hoa Sa- La rụng cánh bay

Phủ lên thơm ngát nơi này Phật đi

Vạn vật yên lặng lạ kỳ

Như để phò Đức Đại Bi thoát trần

Tháng tư âm lịch ngày giằm

Đất trời vạn vật ngàn năm nhớ Người

Theo tục lệ đã định rồi

Kim Thân Đức Phật chuyển nơi “trà tỳ”

Bảy ngày sau, Đấng Từ Bi

Được đem tấm niệm trà tỳ hỏa thiêu

Lửa châm xong, chẳng cháy nhiều

Dường như chờ đợi một điều gì đây

Đệ tử đã tụ hội đầy

Lửa kia bừng cháy hương bay ngạt ngào

Mùi thơm kỳ lạ biết bao

Từ trong giàn hỏa tỏa vào không gian

Mọi người nhận thấy rõ ràng

Một sự khác lạ ngập tràn nơi đây

Đến khi giàn hỏa tắt ngay

Xương tro Đức Phật tỏa đầy hòa quang

Ai ai đều thấy lạc an

Tìm trong tro cốt thấy toàn Ngọc trong

Những viên ngọc sáng vô cùng

Vẫn còn ghi dấu trong lòng chúng sinh

Xá lợi Đức Phật sáng ngần

Lửa thiêu không cháy, đem nung chẳng mòn

Ngàn năm xá lợi vẫn còn

Pháp Phật soi sáng dẫn đường chúng ta

Nam mô Đức Phật Thích Ca.

***
HẾT

 

Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật!

CHÍ TÂM ĐẢNH LỄ
KÍNH DÂNG
LIÊN HƯƠNG

Check Also

Hoàng Hạc Lâu

Hoàng Hạc Lâu

Hoàng Hạc Lâu – Thôi Hiệu (Đường triều) Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ …