Thơ Archives - Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam https://bachhac.net Wed, 26 Jan 2022 01:44:12 +0000 vi hourly 1 https://wordpress.org/?v=5.8.4 Văn Tế Thập Loại Cô Hồn – Nguyễn Du https://bachhac.net/van-te-thap-loai-co-hon-nguyen-du.html Wed, 26 Jan 2022 01:43:50 +0000 https://bachhac.net/?p=4124 Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt, Toát hơi may lạnh buốt xương khô Não người thay buổi chiều thu, Ngàn lau nhuốm bạc lá ngô rụng vàng… Đường bạch dương bóng chiều man mác, Dịp đường lê lác đác mưa sa Lòng nào lòng chẳng thiết tha Cõi dương còn thế nữa là cõi …

The post Văn Tế Thập Loại Cô Hồn – Nguyễn Du appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt,
Toát hơi may lạnh buốt xương khô
Não người thay buổi chiều thu,
Ngàn lau nhuốm bạc lá ngô rụng vàng…
Đường bạch dương bóng chiều man mác,
Dịp đường lê lác đác mưa sa
Lòng nào lòng chẳng thiết tha
Cõi dương còn thế nữa là cõi âm.

Trong trường dạ tối tăm trời đất,
Có khôn thiêng phảng phất u minh…
Thương thay thập loại chúng sinh
Hồn đơn phách chiếc lênh đênh quê người
Hương lửa đã không nơi nương tựa
Hồn mồ côi lần lữa bấy niên…
Còn chi ai khá ai hèn
Còn chi mà nói ai hèn ai ngu! 

Tiết đầu thu lập đàn giải thoát
Nước tĩnh đàn sái hạt dương chi
Muôn nhờ đức Phật từ bi
Giải oan cứu khổ độ về Tây phương.

Cũng có kẻ tính đường kiêu hãnh
Chí những lăm cất gámh non sông
Nói chi những buổi tranh hùng
Tưởngn khi thế khuất vận cùng mà đau!
Bỗng phút đâu mưa sa ngói lở
Khôn đem mình làm đứa thất phu
Giàu sang càng nặng oán thù
Máu tươi lai láng xương khô rụng rời
Đoàn vô tự lạc loài nheo nhóc,
Quỷ không đầu đứng khóc đêm mưa
Cho hay thành bại là cơ
Mà cô hồn biết bao giờ cho tan.

Cũng có kẻ màn lan trướng huệ
Những cậy mình cung quế Hằng Nga,
Một phen thay đổi sơn hà,
Mảnh thân chiếc lá biết là về đâu?
Trên lầu cao dưới dòng nườc chảy
Phận đã đành trâm gãy bình rơi
Khi sao đông đúc vui cười
Mà khi nhắm mắt không người nhặt xương.
Đau đớn nhẽ không hương không khói
Hồn ngẩn ngơ dòng suối rừng sim.
Thương thay chân yếu tay mềm
Càng năm càng héo một đêm một dài.

Kìa những kẻ mũ cao áo rộng,
Ngọn bút son thác sống ở tay
Kinh luân găm một túi đầy
Đã đêm Quản Cát lại ngày Y Chu.
Thịnh mãn lắm, oán thù càng lắm,
Trăm loài ma mồ nấm chung quanh
Ngàn vàn khôn đổi được mình
Lầu ca viện hát tan tành còn đâu?
Kẻ thân thích vắng sau vắng trước
Biết lấy ai bát nước nén nhang?
Cô hồn thất thểu dọc ngang
Nặng oan khôn nhẻ tìm đường hóa sinh?

Kìa những kẻ bài binh bố trận
Đổi mình vào cướp ấn nguyên nhung
Gió mưa sấm sét đùng đùng
Phơi thây trăm họ nên công một người.
Khi thất thế tên rơi đạn lạc
Bãi sa trường thịt nát máu rơi
Mênh mông góc bể chân trời
Nắm xương vô chủ biết rơi chốn nào?
Trời thăm thẳm mưa gào gió thét
Khí âm huyền mờ mịt trước sau
Ngàn mây nội cỏ rầu rầu,
Nào đâu điếu tế, nào đâu chưng thường?

Cũng có kẻ tính đường trí phú
Mình làm mình nhịn ngủ kém ăn
Ruột rà khôngkẻ chí thân
Dẫu làm nên để dành phần cho ai?
Khi nằm xuống không người nhắn nhủ
Của phù vân dẫu có như không
Sống thời tiền chảy bạc ròng
Thác không đem được một đồng nào đi.
Khóc ma mướn, thương gì hàng xóm
Hòm gỗ đa bó đóm đưa đêm
Ngẩn ngơ trong quảng đồng chiêm
Nén hương giọt nước biết tìm vào đâu?

Cũng có kẻ rắp cầu chữ quý
Dẫn mình vào thành thị lân la
Mấy thu lìa cửa lìa nhà
Văn chương đã chắc đâu mà trí thân.
Dọc hàng qúan gặp tuần mưa nắng
Vợ con nào nuôi nấng khem kiêng
Vội vàng liệm sấp chôn nghiêng
Anh em thiên hạ, láng giềng người dưng
Bóng phần tử xa chừng hương khúc
Bãi tha ma kẻ dọc người ngang
Cô hồn nhờ gửi tha phương
Gió trăng hiu hắt lửa huơng lạnh lùng.

Cũng có kẻ vào sông ra bể,
Cánh buồm mây chạy xế gió đông
Gặp cơn giông tố giữa dòng
Đem thân chôn rấp vào lòng kình nghê.

Cũng có kẻ đi về buôn bán
Đòn gánh tre chín dạn hai vai
Gặp cơn mưa nắng giữa trời
Hồn đường phách sá lạc loài nơi nao?

Cũng có kẻ mắc vào khóa lính
Bỏ cửa nhà gồng gánh việc quan
Nước khe cơm vắt gian nan
Dãi dầu nghìn dặm lầm than một đời
Buổi chiến trận mạng người như rác
Phận đã đành đạn lạc tên rơi
Lập lòe ngọn lửa ma trơi
Tiếng oan văng vẳng tối trời càng thương!

Cũng có kẻ lỡ làng một kiếp
Liều tuổi xanh buôn nguyệt bán hoa
Ngẩn ngơ khi trở về già
Ai chồng con tá biết là cậy ai?
Sống đã chịu một đời phiền não
Thác lại nhờ hớp cháo lá đạ
Đau đớn thay phận đàn bà,
Kiếp sinh ra thế biết là tại đâu?

Cũng có kẻ nằm cầu gối đất
Dõi tháng ngày hành khất ngược xuôi
Thương thay cũng một kiếp người
Sống nhờ hàng xứ chết vùi đường quan.

Cũng có kẻ mắc oan tù rạc
Gửi mình vào chiếu rách một manh
Nắm xương chôn rấp góc thành
Kiếp nào cỡi được oan tình ấy đi?

Kìa những kẻ tiểu nhi tấm bé
Lỗi giờ sinh lìa mẹ lìa cha
Lấy ai bồng bế xót xa
U ơ tiếng khóc thiết tha nỗi lòng.

Kìa những kẻ chìm sông lạc suối
Cũng có người sẩy cối sa cây
Có người leo giếng đứt dây
Người trôi nước lũ kẻ lây lửa thành.
Người thì mắc sơn tinh thủy quái
Người thì sa nanh sói ngà voi
Có người hay đẻ không nuôi
Có người sa sẩy có người khốn thương.
Gặp phải lúc đi đường lỡ bước
Cầu Nại Hà kẻ trước người sau
Mỗi người một nghiệp khác nhau
Hồn xiêu phách lạc biết đâu bây giờ?

Hoặc là ẩn ngang bờ dọc bụi
Hoặc là nương ngọn suối chân mây
Hoặc là điếm cỏ bóng cây
Hoặc là quán nọ cầu này bơ vơ
Hoặc là nương thần từ Phật tự
Hoặc là nhờ đầu chợ cuối sông
Hoặc là trong quãng đồng không
Hoặc nơi gò đống hoặc vùng lau tre

Sống đã chịu một bề thảm thiết
Ruột héo khô dạ rét căm căm
Dãi dầu trong mấy mươi năm
Thở than dưới đất ăn nằm trên sương
Nghe gà gáy tìm đường lánh ẩn
Tắt mặt trời lẩn thẩn tìm ra
Lôi thôi bồng trẻ dắt già
Có khôn thiêng nhẽ lại mà nghe kinh.
Nhờ phép Phật siêu sinh tịnh độ
Phóng hào quang cứu khổ độ u
Rắp hòa tứ hải quần chu
Não phiền trút sạch oán thù rửa không.
Nhờ đức Phật thần thông quảng đại
Chuyển pháp luân tam giới thập phương
Nhơn nhơn Tiêu Diện đại vương
Linh kỳ một lá dẫn đường chúng sinh.
Nhờ phép Phật uy linh dũng mãnh
Trong giấc mê khua tỉnh chiêm bao
Mười loài là những loài nào?
Gái trai già trẻ đều vào nghe kinh.
Kiếp phù sinh như hình như ảnh
Có chữ rằng:”Vạn cảnh giai không”
Ai ơi lấy Phật làm lòng
Tự nhiên siêu thoát khỏi trong luân hồi.
Đàn chẩn tế vâng lời Phật giáo
Của có khi bát cháo nén nhang
Gọi là manh áo thoi vàng
Giúp cho làm của ăn đường thăng thiên.
Ai đến đây dưới trên ngồi lại
Của làm duyên chớ ngại bao nhiêụ
Phép thiên biến ít thành nhiều
Trên nhờ Tôn Giả chia đều chúng sanh.
Phật hữu tình từ bi phổ độ
Chớ ngại rằng có có không không.
Nam mô chư Phật, Pháp, Tăng
Độ cho nhất thiết siêu thăng thượng đài!

The post Văn Tế Thập Loại Cô Hồn – Nguyễn Du appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
NGƯỜI VỀ TÌM DẤU CHÂN XƯA – Thơ Tuệ Minh https://bachhac.net/nguoi-ve-tim-dau-chan-xua-tho-tue-minh.html Wed, 26 Jan 2022 01:42:48 +0000 https://bachhac.net/?p=4122 Lời nói đầu Thơ, tự thân chẳng bao giờ muốn lý luận, bởi nó chỉ toát ra bằng sự cảm xúc sâu xa của tâm hồn, đôi khi là viên ngọc, có lúc là một hạt sương, một chiếc lá bay, một làn mây, một hạt cát, một dòng nước trong xanh mang theo cả …

The post NGƯỜI VỀ TÌM DẤU CHÂN XƯA – Thơ Tuệ Minh appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Lời nói đầu

Thơ, tự thân chẳng bao giờ muốn lý luận, bởi nó chỉ toát ra bằng sự cảm xúc sâu xa của tâm hồn, đôi khi là viên ngọc, có lúc là một hạt sương, một chiếc lá bay, một làn mây, một hạt cát, một dòng nước trong xanh mang theo cả tiếng chim hay những âm thanh kỳ ảo, diệu vợi v.v… Cũng có lúc là một sự quặn thắt của một đắng chát, lại có lúc thật ý vị mặn mà, có khi ngọt lịm, vì chính nó đã hít thở và chung đụng với sự sống thật của con người chưa thoát ngoài định luật vô thường … Rồi có lúc nó buông xả nhẹ nhàng đến không còn gì, nên lắm lúc tự nó bay bổng sâu hút, mất cả không gian và thời gian. Nói cho trọn vẹn thì thơ là một sự giao cảm giữa thiên nhiên và sự sống.

Để tri âm mối giao cảm ấy, mỗi dòng thơ trong tập Người Về Tìm Dấu Chân Xưa này cũng đã được trình tự ghi lại theo sự cảm xúc nào đó để cúng hiến đến quý bạn đọc.

Xin chân thành cảm niệm sâu xa đối với tất cả quý vị đã, cũng như chưa đồng cảm với tác giả vậy. Đặc biệt, xin tri ân tất cả các thân hữu, ân nhân đã giúp đỡ, ủng hộ, và khuyến khích để tác phẩm Người Về Tìm Dấu Chân Xưa đủ duyên chào đời.

Cẩn bút, Jan 22, 2007

Hoa Điệp

 

Chùm hoa điệp
mong manh màu hồng nhạt
Như tơ trời
vẻ man dại mênh mông
Lúc mây tan,
để lộ khoảng trời không
Bên hồ ngọc,
điệp vươn cành tươi mát

Tợ hoa phượng,
điệp đôi khi bàng bạc
Vẫn trải màu giữa cuối hạ,
nắng vương
Điệp nở hoa thêm duyên dáng cho vườn
Không sặc sở,
chỉ phấn hương
dung dị

Dáng cao thon, tỏa ra chiều sang quí
Nghĩa của điệp mang ý vị an vui
Bức thông điệp gởi đi cho mọi người
Sống an lạc, chết rồi cùng an lạc

 

Người về tìm dấu chân xưa

Gót lãng quên giữa nẻo đường vô định
Người về đâu khi giá lạnh hoang vu!
Chợt nhận ra như dấu vết chân trâu
Bước dọ dẫm từng bước đầu đi tới

Gót chân xưa, bước đường xa vời vợi
Đạp chông gai, vấp đá cuội vẫn đi
Dưới mưa sa, trong bảo tố dầm dề
Người vững bước, vẫn chưa hề lay chuyển

Bóng trâu xưa, ngày kia thấp thoáng hiện
Rồi ẩn tàng trong khắc niệm trôi qua
Thả dây thừng, người xỏ mũi trâu già
Lúc vung vẩy, khi lân la kề cận

Núi lạ núi, sông lạ sông, địa chấn
Bước như bay, bước lẩn thẩn ven trời
Dừng một niệm, vàn ý tưởng rụng rơi
Giữa trăng khuya trâu với người thuần thục

Bình minh lên, nắng tươi màu hàng trúc
Vẫn trời cao vẫn chất ngất trời cao
Vẫn núi xanh, vẫn sông nước dạt dào
Chim dậy hót bên mai đào trúc biếc

Cưỡi trâu về giữa hương trời thâm thiết
Giữa đồng xanh, mây quyện với phấn thông
Nghe trúc lay bên dạng ánh trời hồng
Hoa xuân ngát và vạn xuân tươi mát ….

Dã Tràng

Một buổi chiều biển xanh trời nắng nhạt
Chú dã tràng mê xe cát mãi xe
Gió thoảng nhẹ cuối xuân đợi chớm hè
Từng lượn sóng trải loang, xòe trên cát

Chú dã tràng cố vốc lên từng hạt
Như bọt nước, khi sóng bạc vỡ tan
Dã tràng xe, quên nốt cả thời gian
Vùi thân xác trong ngày tàn cuối hạ

Khoảng không gian, khoảng thu tàn nghiệt ngã
Rồi đến đông, xuân-hạ tiếp thu-đông
Mười thanh kiếm dã tràng đã cố công
Lúc tàn hơi vẫn tay không cát phẳng

Vẫn còn đây, vẫn bầu trời yên ắng
Vẫn giao mùa với lúc nắng, lúc mưa
Công dã tràng trên bãi cát mùa xưa
Về đâu nhỉ? chiều gió đưa mây lãng

 

Đừng níu kéo

 

Hãy cho đi
và hãy đừng mong được
Những gì không
những gì có trên đời
Đứng trên sông
nhìn xuyên vào lòng nước
Nước mênh mông
rồi có lúc cạn vơi

Thế đấy bạn
bạn và tôi cũng thế
Vẫn cạn đầy
trong trôi nổi
bể dâu
Có bao giờ
ta nhìn suốt chiều sâu
Nước chảy đi thật nhiệm mầu không nhỉ?
Dùng mắt trí
để nhìn xa vạn lý
Dùng tâm từ
để cảm thấu tâm tư
Rồi sẽ thấy
chẳng có thật
chẳng hư
Mọi lý giải vẫn chỉ là tương đối

Cả thiên hà vẫn chưa hề ly bội
Chính là ta trong hạt cát trần sa
Và cũng là trong biển nước bao la
Cứ tuôn chảy, chảy hòa vào vô thức

 

Tịch diệu

 

Ta cố nắm chiều cao giữa trời rộng
Khi vô tình ôm lấy khoảng không gian
Vạt áo thưa vẫn chải gió đêm trường
Chỉ đọng lại một màn sương ảo ảnh

Ta đứng đó trong không gian buốt lạnh
Trong ngàn sương của tĩnh mịch im hơi
Trong thiết tha, trong sinh tử cuộc đời
Thành chấn động không lời lên vang dội

Khoảng lân hư ta làm vòng tay nối
Muốn dài ra đến thế giới ba ngàn
Nhưng vòng tay mang ý tưởng khô khan
Đã lịm tắt vào cung đàn tê dại

Chiếc thơ ngây ta cố tình giữ lại
Để buồng tim, lá phổi mãi thơ ngây
Biết cuộc đời vấp ngã đã đong đầy
Ta vẫn muốn một vòng tay trống trải

Ta bước đi không chùn chân sợ hãi
Đến làn hơi, đến vạt nắng mờ phai
Ở khoảng không in đậm dấu gót hài
Thành âm hưởng của chiều dài vô tận

Để nhịp tim là độ rung địa chấn
Tâm hồn là hương phấn của loài hoa
Và mắt thơ là ánh sáng trăng ngà
Từng hơi thở là sát na biến dị

Mỗi âm thanh là một viên ngọc quí
Vì chẳng còn nguyên lý để lường cân
Không sát na, không hơi thở hư lân
Không tất cả vì chưa từng, chưa có

Khoảng không kia và đôi tay còn đó
Ta rớt vào trong lặng lẽ vô ngôn
Rớt sâu vào trong tịch diệu càn khôn
Đồng hòa nhịp một tâm hồn đại thể

 

Trái hồn nhiên

 

Dòng sông xanh đôi bời hoa phượng đỏ
Nắng trưa hè, con đò nhỏ lửng lơ
Dưới rặng cây vang tiếng hát trẻ thơ
Khung cảnh đó bây giờ còn sống động

Tuổi học trò đã uống đầy thơ mộng
Uống sương mơ cho sức sống long lanh
Lại nhẹ nhàng như bụi phấn thông xanh
Thơm và dịu, thêm trong lành ý sống

Và mỗi chiều hương tình theo gió lộng
Mang an vui trải rộng đến muôn nơi
Vẫn còn đây, son trẻ tuổi thơ ơi
Tóc gần bạc nhưng hồn tôi vẫn trẻ

Còn trong tôi dù trái tim nhỏ bé
Chứa yêu thương không ngần mé, vô biên
Chứa trong tim cả vũ trụ chân nguyên
Con tim ấy, tim hồn nhiên thơ mộng

 

Vỗ bóng thời gian

Đôi tay vuốt chỉ cuộn thời gian
Nối tóc gò lưng tạo nức thang
Chắn núi, bè sông, cừ vũ bão
Sương giăng mạng nhện vỗ tình tang

Sợi vắt đầu xuân, sợi vắt thu
Chia đôi hai sợi nối sương mù
Cuộn trong ốc đảo quên ngày tháng
Khuyết mặt chùng không, khúc nhạc ru

Thả nốt thời gian xả cụm đời
Từng lời từng tiếng thả buông lơi
Giữa tuần đầy đặn, hạ tuần khuyết
Muôn kiếp vòng trăng đã thế rồi

Buông phút, buông giây, sống thảnh thơi
Bỏ dòng tâm tưởng, bỏ con người
Trung tuần cũng thế, hạ cũng thế
Thể tánh chân như mãi rạng ngời

 

Minh triết sống

 

Thuở thiếu thời tôi thường ngồi đếm cát
Suốt canh giờ cũng cát bụi thế thôi
Mẹ bảo tôi, sao con quá nghịch đời
Tôi thưa mẹ, mẹ ơi! đời đã nghịch

Này con ạ! đừng thốt lời diễn thích
Thiên hạ cười triết lý khích của con
Mẹ mong con giữ đạo nghĩa cho tròn
Mới xứng đáng là người con của mẹ

Mai, ví dầu lắm chuyện đời xâu xé
Sống làm trai, giữ đúng lẽ trung can
Sống làm trai, phải ý chí hiên ngang
Nhớ lánh xa những đúm đàn dua nịnh

Cùng lánh xa những tham tàn bất chính
Thì lấy gì con bảo nghịch đời đâu?
Lời mẹ dạy con phải nhớ khắc sâu
Triết lý sống: chớ tìm cầu, không dễ!

Mai lớn khôn con gặp nhiều dâu bể
Khi đối đầu với những kẻ bất lương
Con phải nhớ phải trải rộng lòng thương
Giúp cho họ một con đường hướng thiện

Giúp cho họ một con đường để tiến
Là triết lý hùng biện đấy con ơi
Ấy là mang hạnh phúc đến cho đời
Là minh triết giúp cho người bớt khổ

Gắng nghĩ sâu, chớ ngông cuồng quá độ
Chớ yếu hèn, hãy năng nỗ làm trai
Trong khốn khó con chớ bước hàng hai
Lưng đứng thẳng, chớ cong người mà nhục

Được như thế nghĩa là đời hạnh phúc
Được người thương kẻ kính, lúc vào ra
Đấy cũng là một đạo lý vị tha
Là minh triết của ông cha di dưỡng!

 

Nước

 

Ta múc nước, nước nhìn chăm ta mãi
Nước thơ ngây, nước non dại không già
Nước ôm trăng khi đụng vỡ khóc òa
Cũng là nước giữa bao la sông biển

Nước không phân lành-nhơ hay hiền-hiểm
Khi uống vào nước vẫn mát như nhau
Nước tẩy đi những chất liệu khổ đau
Sống nhờ nước, sang giàu đều cần nước

Nước vốn dĩ không sau cũng không trước
Nên không buồn không hạnh phúc, đau thương
Nước cho mưa, nước tưới khắp muôn phương
Từ sông núi đến biển nguồn đất đá

Nước vẫn quen không lấy gì xa lạ
Đến nơi nào nước cũng đã dung hòa
Suối, ao, hồ chất nước lại ngọt ra
Vào biển cả nước sẽ là vị mặn

Khi mưa xuống nước không hề đo đắn
Nên xứ nào cũng hòa nhịp đều nhanh
Sóng gió yên nước lắng dịu trong xanh
Thể chất nước vốn hiền lành trong sáng

The post NGƯỜI VỀ TÌM DẤU CHÂN XƯA – Thơ Tuệ Minh appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Lửa Từ Bi – Vũ Hoàng Chương https://bachhac.net/lua-tu-bi-vu-hoang-chuong.html Wed, 26 Jan 2022 01:41:24 +0000 https://bachhac.net/?p=4120 Lửa, lửa cháy ngát tòa SEN Tám chín phương nhục thể trần thân Hiện thành Thơ quỳ cả xuống Hai vầng sáng rưng rưng Đông tây nhòa lệ ngọc Chắp tay đón một mặt trời mới mọc Ánh đạo vàng phơi phới đang bừng lên dâng lên Ôi! Đích thực hôm nay trời có mặt …

The post Lửa Từ Bi – Vũ Hoàng Chương appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Lửa, lửa cháy ngát tòa SEN

Tám chín phương nhục thể trần thân

Hiện thành Thơ quỳ cả xuống

Hai vầng sáng rưng rưng

Đông tây nhòa lệ ngọc

Chắp tay đón một mặt trời mới mọc

Ánh đạo vàng phơi phới đang bừng lên dâng lên

Ôi! Đích thực hôm nay trời có mặt

Giờ là giờ hoàng đạo nguy nga

Muôn vạn khối sân si vừa mở mắt

Nhìn nhau tình huynh đệ bao la

Nam mô Đức Phật Di Đà

Sông Hằng kia bởi đâu mà cát bay

Thương chúng sinh trầm luân bể khổ

Người rẻ phăng đêm tối đất dày

Bước ra Người nhập định ngước về tây

Rọi hết lửa vào xương da bỏ ngỏ

Phập pháp chẳng rời tay

Sáu ngả luân hồi đâu đó

Mang mang cùng hơi thở

Tiếng nấc lên từng nhịp bánh xe quay

Không khi vặn mình theo

Khóc òa lên hởi gió

Người siêu thăng giông bão lắng từ đây

Bóng người vượt chín tầng mây

Nhân gian mát rượi bóng cây Bồ đề

Ngọc hay đá tưởng chẳng cần ai tạc

Lụa hay tre nào khiến bút ai ghi

Chỗ Người ngồi là một thiên thu tuyệt tác

Trong vô hình sáng chói nét từ bi

Rồi đây, rồi mai sau còn chi

Ngọc đá cũng thành tro

Lụa tre dần mục nát

Với thời gian, lê vết máu qua đi

Còn mãi chứ, còn trái tim Bồ tát

Dọi hào quang xuống tận ngục A tì

Ôi ngọn lửa Huyền Vi

Thế giới ba nghìn phút giây ngơ ngác

Từ cõi Vô Minh hướng về Cực Lạc

Vầng điệu của thi nhân chỉ còn là rơm rác

Thơ cháy tan theo với lời Kinh

Tụng cho nhân loại hòa bình

Trước sau bền vững tình huynh đệ này

Thổn thức nghe lòng trái đất

Mong thành quả phúc về cây

Nam mô Thích Ca Mâu Ni Phật

Đồng loại chúng con nắm tay nhau tràn nước mắt

Tình thương hiện tháp chín tầng xây ./.

The post Lửa Từ Bi – Vũ Hoàng Chương appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Thơ | Phút Trải Lòng https://bachhac.net/tho-phut-trai-long.html Thu, 12 Aug 2021 03:14:52 +0000 https://bachhac.net/?p=3577 Này em cứ trải lòng mình Dẫu từng khóc tủi với nghìn đau thương! Niềm đau, nỗi khổ là sương Sẽ tan tựa sóng trùng dương vỗ bờ Này em, chớ sống hững hờ Ơn người mở lượng tóc tơ một lần Giữa đời có bốn cái ân Dầu khôn đáp tạ, tình trần nhớ …

The post Thơ | Phút Trải Lòng appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Này em cứ trải lòng mình
Dẫu từng khóc tủi với nghìn đau thương!
Niềm đau, nỗi khổ là sương
Sẽ tan tựa sóng trùng dương vỗ bờ

Này em, chớ sống hững hờ
Ơn người mở lượng tóc tơ một lần
Giữa đời có bốn cái ân
Dầu khôn đáp tạ, tình trần nhớ ghi

Này em, vạn nẻo đường đi
Nếu từng gục ngã, kiên trì đứng lên!
Đạo, đời hai lối chông chênh
Công thành không kể, kể bền lòng ta

Này em, đạo lý xưa xa
Thứ tha lầm lỗi, chính ta nhẹ lòng
Biển đời lúc đục, lúc trong
Nhân hoàn mấy kẻ từng không lỗi lầm?
Cùng tôi, em hãy mở tâm
Về xoa dịu những vết bầm, tổn thương
Đời ai vui mãi không buồn?
Cõi tâm khoáng đạt vì nhường nhịn nhau
Thế thường khóc trước, cười sau
Kẻ giòn cười lại… cứ sầu quanh năm
Thế gian vốn dĩ thăng, trầm
Dại, khôn… thua một nét Tâm thật thà
Mong manh là cõi ta bà
Này em, hãy sống “đang là” hôm nay!
Ngày mai ai biết, ai hay
Bàn tay con tạo lá lay đổi dời
Khi danh, khi lợi… qua rồi
Cuối đường lưu dạ nét cười trẻ thơ
Cuộc đời thấp thoáng cơn mơ

Thế nên, hãy sống như chưa sống từng
Này em đôi lúc biết dừng
Thản nhìn mây nước ung dung qua cầu
Vài lời thương mến cho nhau
Thôi chừ sống lại từ đầu, nghe em!

Thích Tánh Tuệ

The post Thơ | Phút Trải Lòng appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Dùng THÂN, KHẨU, Ý Để NIỆM PHẬT https://bachhac.net/dung-than-khau-y-de-niem-phat.html Wed, 28 Jul 2021 04:06:38 +0000 https://bachhac.net/?p=3542 Mỗi người như một bông hoa Dù xinh hay xấu … cũng ra ngoài gò Xác vô thùng rác, vô lò Hồn đi theo Nghiệp, biết bò hay bay Thân người khó được lắm thay Dùng thân Tu tập, chớ đày đọa thân Đem thân vô chốn hồng trần Để cho Duyên, Nghiệp mãi dần …

The post Dùng THÂN, KHẨU, Ý Để NIỆM PHẬT appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Mỗi người như một bông hoa
Dù xinh hay xấu … cũng ra ngoài gò
Xác vô thùng rác, vô lò
Hồn đi theo Nghiệp, biết bò hay bay

Thân người khó được lắm thay
Dùng thân Tu tập, chớ đày đọa thân
Đem thân vô chốn hồng trần
Để cho Duyên, Nghiệp mãi dần thân đau

Dùng thân để thoát trần lao
Thân, tâm đều phải nương vào Tây Phương
Dùng thân, khẩu, ý Tu luôn
Thân dù đẹp, xấu cũng buông, Tu hành

Hoa tươi rồi cũng lìa cành
Vô Thường thân cũng tan nhanh bất ngờ
Ái thân dễ bị mê mờ
Thân là giả tạm, nương nhờ để Tu

Mượn thân Tu tập, công phu
Mượn thân để chuyển tâm mù bớt mê
Tây Phương Cực Lạc lo về
Thân dù đẹp, xấu, không hề thích ham

Bây giờ làm nữ, làm nam
Không Tu kiếp tới làm sam, làm sò
Mượn thân nên cũng phải lo
Đừng cho thân bị ốm o gầy mòn

Không cần tô điểm vàng, son
Để tâm hướng Phật, để còn Vãng Sanh .

A Di Đà Phật .

Cư sĩ Minh Anh

Ảnh thầy Pháp Hòa

The post Dùng THÂN, KHẨU, Ý Để NIỆM PHẬT appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
CÒN 1 CHỮ “AN” https://bachhac.net/con-1-chu-an.html Fri, 16 Jul 2021 05:39:35 +0000 https://bachhac.net/?p=3529 Lẳng lặng mà nghe, Để mà AN ỔN Phước báu không tổn, Luôn luôn AN LÀNH Khỏi phải đua tranh, AN CƯ lạc nghiệp Chẳng ai bì kịp, Đó là AN NHIÊN Bản tánh lương hiền, AN YÊN mà sống Tánh hay nổi nóng, AN HÒA được sao Tranh thấp tranh cao, Là không AN …

The post CÒN 1 CHỮ “AN” appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Lẳng lặng mà nghe, Để mà AN ỔN
Phước báu không tổn, Luôn luôn AN LÀNH

Khỏi phải đua tranh, AN CƯ lạc nghiệp
Chẳng ai bì kịp, Đó là AN NHIÊN

Bản tánh lương hiền, AN YÊN mà sống
Tánh hay nổi nóng, AN HÒA được sao

Tranh thấp tranh cao, Là không AN PHẬN
Khỏi phải hối hận, AN TRÚ Tâm Thiền

Thẳng chốn Đài Liên, AN NHÀN niệm Phật
Sá chi còn mất, Sẽ được AN TÂM

Tai họa viếng thăm, Nhờ người AN ỦI
Chớ nên buồn tủi, AN LẠC nhờ tu

Bỏ hết hận thù, AN VIÊN công đức
Vì người góp sức, AN VUI cả đời

Tha thứ người ơi, AN BÌNH cuộc sống
Thả mồi bắt bóng, Là không AN TOÀN

Phiền não không còn, Về nơi AN NGHỈ
Thiền Quán Thiền Chỉ, Giới hạnh huân tu

Dẹt phá mây mù, Tuệ Quang hiển lộ
Tâm hết đau khổ, Ngủ uẩn giai không

Đừng ngóng đừng trông, Đừng mong nương tựa
Trăm ngàn lời hứa, Chỉ là hư vô

Hơi thở ra vô, Rổng rang bật nhất
Phải tốn công sức, Khổ hạnh ngày đêm

Đừng cố kiếm tìm, Nơi ta có đủ
Tâm mình làm chủ, Hạnh phúc ngập trời

CẢ KÊU AI ƠI, MAU VỀ BÊN PHẬT.

12.9.2021 Thích Trí Huệ

The post CÒN 1 CHỮ “AN” appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Mười Lần Trót Lỡ – Thơ Thích Pháp Hòa https://bachhac.net/muoi-lan-trot-lo-tho-thich-phap-hoa.html Fri, 02 Apr 2021 05:29:37 +0000 https://bachhac.net/?p=3481 Lỡ Sinh Vào Chốn Bụi Hồng Thì Xin Đi Trọn Một Vòng Cho Xong Lỡ Con, Lỡ Vợ ,Lỡ Chồng Thì Xin Sống Trọn Đẹp Lòng Đôi Bên ——- Lỡ Mang Danh Nghiệp Vang Rền Tất Nhiên Phải Chịu Mũi Tên Tỵ Hiềm Lỡ Làm Một Chiếc Que Diêm Sáng Đời Một Chút Lửa Tim …

The post Mười Lần Trót Lỡ – Thơ Thích Pháp Hòa appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Lỡ Sinh Vào Chốn Bụi Hồng

Thì Xin Đi Trọn Một Vòng Cho Xong

Lỡ Con, Lỡ Vợ ,Lỡ Chồng

Thì Xin Sống Trọn Đẹp Lòng Đôi Bên

——-

Lỡ Mang Danh Nghiệp Vang Rền

Tất Nhiên Phải Chịu Mũi Tên Tỵ Hiềm

Lỡ Làm Một Chiếc Que Diêm

Sáng Đời Một Chút Lửa Tim Mặn Nồng

———

Lỡ Đi Vào Chốn Cõi Không

Tôn Thờ Lý Tưởng Vững Lòng Ban Sơ

Lỡ Vào Chơi Một Ván Cờ

Cớ Sao Lại Nỡ Ơ Thờ Cuộc Chơi

———

Lỡ Làm Thân Phận Con Người

Thì Xin Sống Trọn Một Đời Phù Sinh

Lỡ Tơ Vương Một Chữ Tình

Thì Xin Yêu Trọn Những Gì Đáng Yêu

——–

Lỡ Thương Lời Kinh Sớm Chiều

Thì Xin Muôn Thuở Ghi Điều Dạy Răn

Lỡ Gửi Thân Trốn Nhọc Nhằn

Áo CA SA Thoát Nguyện Dần Thoát Ly.

Thầy Thích Pháp Hòa

 

The post Mười Lần Trót Lỡ – Thơ Thích Pháp Hòa appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
TỪ MỘT CHỮ THÍCH https://bachhac.net/tu-mot-chu-thich.html Fri, 02 Apr 2021 04:11:07 +0000 https://bachhac.net/?p=3471 Cũng là chữ Thích đi đầu Mà đằng sau có muôn màu khổ, vui.. Thích tiền, đời mãi ngược xuôi Hạnh phúc quanh quẩn lui hui với tiền. Chán rồi, thì lại Thích Tiên Gặp Tiên, bảo bỏ dấu huyền mới thương! Thích Danh lồng lộng bốn phương Thế.. còn đánh đổi phong sương kiếp …

The post TỪ MỘT CHỮ THÍCH appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Cũng là chữ Thích đi đầu

Mà đằng sau có muôn màu khổ, vui..

Thích tiền, đời mãi ngược xuôi

Hạnh phúc quanh quẩn lui hui với tiền.

Chán rồi, thì lại Thích Tiên

Gặp Tiên, bảo bỏ dấu huyền mới thương!

Thích Danh lồng lộng bốn phương

Thế.. còn đánh đổi phong sương kiếp trần

Thích phiêu bồng cuộc ái ân

Tử, sinh lũy kiếp bội phần xuống, lên.

Thích nhớ mà chẳng thích quên

Tự mình giam ngục triền miên sống sầu.

Thích ngũ dục, thích truy cầu

Tìm vui trong khổ nghiệp sâu chất chồng

Thích hưởng thụ, thích đèo bồng

Một ngày Phước tận đời trong úa tàn,

Thích làm ác, thích làm càng

Lưới trời bủa xuống.. oán than, giận mình!!

Thích vơ vét tận tâm tình

Trắng tay, đối diện vạn nghìn khổ đau.

– Cũng là chữ Thích đi đầu

Thích bao đạo lý nhiệm mầu xa xưa

Thích hành thiện, thích đi chùa

Thích san sẻ, thích ngăn ngừa ác nhân,

Thích cười hơn thích giận sân

Đời bao bất thiện dần dần nhạt phai.

Thích giúp người lúc chẳng may

Về sau khổ nạn bỗng.. tay ai chìa..

– Thích đơn giản, thích quay về

Cõi lòng thanh tịnh Bồ Đề không xa.

Chuyện gì cũng Thích cho qua

Ngàn hoa chẳng đẹp bằng hoa nụ cười.

Mỗi ngày biết ” Tạ ơn đời “

Sống tùy duyên hạnh, thảnh thơi, khoan từ

Bỏ dấu cộng, thích dấu trừ

Thuyền tâm một sớm tạ từ bến mê..

– Nẻo luân hồi dứt lê thê

Thích và không thích.. đưa về một phương

Sống không thủ, xả, vui, buồn

Mê thay áo Ngộ, cội nguồn bao la…

Như Nhiên TTT

The post TỪ MỘT CHỮ THÍCH appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
THAY VÌ… Thầy Thích Pháp Hòa https://bachhac.net/thay-vi-thay-thich-phap-hoa.html Sat, 20 Mar 2021 04:23:05 +0000 https://bachhac.net/?p=3458 Thay vì phán xét, miệt khinh Hãy ngồi soi lại xem mình tốt chưa Chớ nên ác khẩu văng bừa Ở đời ai dễ sớm trưa vẹn toàn! Thay vì giải nghiệp, cầu an Hãy tu tâm tính và làm điều hay Phàm khi sống tốt mỗi ngày Ắt tâm an lạc, chẳng day dứt …

The post THAY VÌ… Thầy Thích Pháp Hòa appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Thay vì phán xét, miệt khinh
Hãy ngồi soi lại xem mình tốt chưa
Chớ nên ác khẩu văng bừa
Ở đời ai dễ sớm trưa vẹn toàn!

Thay vì giải nghiệp, cầu an
Hãy tu tâm tính và làm điều hay
Phàm khi sống tốt mỗi ngày
Ắt tâm an lạc, chẳng day dứt gì!

Thay vì trách oán, sân si
Hãy thôi nhỏ mọn so bì hơn- thua
“Thấp- cao” như thể trò đùa
Thế thời xoay chuyển, tôi- vua luân vòng!

Thay vì giành giật, đếm đong
Phù vân xem nhẹ cho lòng thảnh thơi
Báu châu cũng chỉ nhất thời
Thác ai mang được về nơi cửu tuyền!

Thay vì trốn chạy nghiệp duyên
Hãy truy gốc gác muộn phiền do đâu
An nhiên cho bớt lụy sầu
Vô ưu trước những nông- sâu, vắn- dài!

Thay vì kỳ vọng ngày mai
Công danh toại ý, lộc, tài ước mong
Hãy yêu và hãy bằng lòng
Những gì đang có ở trong tay mình!

Vô thường biến dị nhân sinh
Vô ưu để lấy thanh bình, an yên!
Nguyện đem công đức này
Hướng về khắp tất cả

Đệ tử và chúng sanh
Đều trọn thành Phật đạo
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Nam Mô A Di Đà Phật

Như Nhiên Thích Tánh Tuệ

The post THAY VÌ… Thầy Thích Pháp Hòa appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Khép Trần Duyên https://bachhac.net/khep-tran-duyen.html Thu, 28 Jan 2021 08:24:08 +0000 https://bachhac.net/?p=3406 Nhắm mắt thôi theo mây trời phiêu lãng… Nghe nhịp tim thanh thản đập yên bình Cho ưu phiền, khổ lụy kiếp nhân sinh Dần tan biến, vọng tình ngưng khuấy động. Nhắm mắt lại để thấy: Tâm Là Vọng! Rồi không còn mơ mộng sống lênh đênh Cuộc đời kia làn mây nổi bồng …

The post Khép Trần Duyên appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
khép duyên trần

Nhắm mắt thôi theo mây trời phiêu lãng…
Nghe nhịp tim thanh thản đập yên bình
Cho ưu phiền, khổ lụy kiếp nhân sinh
Dần tan biến, vọng tình ngưng khuấy động.

Nhắm mắt lại để thấy: Tâm Là Vọng!
Rồi không còn mơ mộng sống lênh đênh
Cuộc đời kia làn mây nổi bồng bềnh..
Danh, sắc đó, loài yêu tinh giả mỵ!

Nhắm mắt lại để thấy mình thật kỹ
Ta là ai? ngày khép lại , về đâu?
Hãy trầm tư và quán chiếu thật sâu.
Trong vạn pháp có đạo mầu thâm viễn..

Nhắm mắt lại nhìn cái tâm bám luyến
Biết sự đời hư huyễn vẫn lòng đau!
Vì Hành- Tri còn cách một nhịp cầu
Biết và Ngộ vẫn hai đầu cách biệt.

Ôm Phật ngủ mà khổ hoài da diết
Phải chăng vì chưa thiết nẻo hồi hương?
Ta vẫn hay đời sinh diệt, vô thường
Song yếu đuối vấn vương từng giọt mật.

Nhắm mắt lại để thôi làm hành khất
Đi van xin hạnh phúc giữa màn đêm.
Khoảng trống trong hồn cố lấp vẫn rộng tênh
Vì hy vọng đã ước thề tuyệt vọng.

Nhắm mắt lại, Biết tâm nào thực, mộng
Tĩnh tại nhìn hoa, rác nổi đầy sông
Và nhận ra Sinh Tử gốc tại lòng
Kể từ đó bụi hồng thôi vướng nhiễm..

Nhắm mắt lại Xả Buông và Chánh Niệm
Mở mắt nhìn tâm rỗng sáng thường minh.
Thì nơi này đích thực ” ngộ vô sinh ”
Thấy Cực Lạc vốn không lìa tự tánh.

Dù sống giữa trần duyên và ngoại cảnh
Vẫn quay về, mở mắt sáng Tâm Linh.

Tg: Như Nhiên Thích Táng Tuệ

Nguyện đem công đức này

Hướng về khắp tất cả

Đệ tử và chúng sanh

Đều trọn thành Phật đạo

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Nam Mô A Di Đà Phật

The post Khép Trần Duyên appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>