Buddhahome – Bạch Hạc – Phật Giáo Việt Nam https://bachhac.net Mon, 21 Jun 2021 08:26:28 +0000 en-US hourly 1 https://wordpress.org/?v=5.7.2 NGƯỜI MÙ CẦM NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM….! https://bachhac.net/nguoi-mu-cam-ngon-den-trong-dem.html Mon, 21 Jun 2021 08:26:28 +0000 https://bachhac.net/?p=3515 Mặc dù bị mù, người đàn ông vẫn luôn cầm chiếc đèn đã thắp sáng mỗi khi đi đường. Lí do nghe xong khiến ai cũng thấm thía. Tại một thị trấn nhỏ ở một nơi xa xôi trên thế giới, có một người đàn ông mù sống một mình. Vì cuộc sống mưu sinh, …

The post NGƯỜI MÙ CẦM NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM….! appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Mặc dù bị mù, người đàn ông vẫn luôn cầm chiếc đèn đã thắp sáng mỗi khi đi đường. Lí do nghe xong khiến ai cũng thấm thía.

Tại một thị trấn nhỏ ở một nơi xa xôi trên thế giới, có một người đàn ông mù sống một mình. Vì cuộc sống mưu sinh, ông thường xuyên phải ra ngoài vào ban đêm. Mặc dù bị mù không nhìn thấy gì nhưng ông luôn giữ thói quen cầm theo một chiếc đèn đã thắp sáng mỗi khi đi đường.

Một đêm nọ, khi đang trở về nhà sau khi ăn tối nhà hang xóm làng bên, ông tình cờ gặp một nhóm du khách trẻ. Họ ngạc nhiên khi thấy rằng ông bị mù nhưng vẫn mang theo một chiếc đèn sáng. Họ bắt đầu bàn tán xôn xao về người đàn ông, buông ta những câu bông đùa. Tất nhiên chỉ có đám du khách nhìn thấy ông còn ông chỉ nghe thấy những tiếng nói chuyện xung quanh mình. Bỗng có một người tiến lại gần người đàn ông mù hỏi với giọng mỉa mai:

-Này ông, rõ ràng ông bị mù và không thể nhìn thấy gì, tại sao ông vẫn phải mang theo đèn vậy? Nó có giúp ích được gì cho ông đâu?

Người đàn ông mù nhẹ nhàng trả lời:

-Vâng, thật không may tôi đã bị mù và tôi không thể nhìn thấy mọi thứ như các cậu. Thế nhưng tôi cầm theo chiếc đèn để giúp mọi người nhìn thấy tôi cũng như mọi thứ trên đường để đi cẩn thận hơn. Nếu không có chiếc đèn này, các cậu có thể không nhìn thấy tôi, va vào tôi khiến tôi bị ngã hoặc tình huống ngược lại, các cậu sẽ bị ngã đau. Tôi nghe nói, trong bóng tối nếu không có ngọn đèn chiếu sáng, mọi người cũng sẽ giống như tôi, không nhìn thấy gì cả. Đó là lý do tại sao tôi luôn mang theo một chiếc đèn thắp sáng.

Người đàn ông mù cầm ngọn đèn đi trong đêm để vừa soi đường cho người khác, vừa để bảo vệ chính mình.

Hiểu ra mọi chuyện, nhóm du khách cảm thấy xấu hổ và vội vàng xin lỗi người đàn ông mù vì hành vi của họ.

SUY GẪM :

Từ câu chuyện trên, chúng ta nhận ra một bài học thấm thía. Mỗi người hãy giữ riêng cho mình một ngọn đèn đủ sáng để tránh được những khó khăn, va vấp trên đường đời. Cho dù bạn không hoàn hảo, nhưng ánh sáng trong tâm sẽ khiến mọi người nhìn thấy bạn, nhớ đến bạn.

Đây cũng là câu chuyện thức tỉnh lòng vị tha.

Khi chúng ta nghĩ cho người khác, ánh sáng ngọn đèn trong tâm cũng sẽ tỏa sáng trên con đường nhân sinh của chính mình.

Trao đi lòng tốt, tự bản thân ta sẽ thấy bình yên trong tâm hồn…!

Chuyện người khác có cư xử tốt lại với ta thì không nên trông chờ, nghĩ ngợi..

(Hisao Kanno)

Namo Buddhaya

__(())__

Nguồn: Thầy TÁNH TUỆ

The post NGƯỜI MÙ CẦM NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM….! appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
TÌM THÁNH TĂNG https://bachhac.net/tim-thanh-tang.html Mon, 07 Jun 2021 11:49:47 +0000 https://bachhac.net/?p=3508 Tại một ngôi chùa Trung Quốc hồi xưa, có một vị sư nổi tiếng về hạnh ở dơ. Thầy lại không đủ điều kiện thân tướng trang nghiêm để thọ giới, vì thế mặc dù ở chùa đã lâu, thầy vẫn giữ chức vụ của chú tiểu là làm các công việc ở nhà vệ …

The post TÌM THÁNH TĂNG appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Tại một ngôi chùa Trung Quốc hồi xưa, có một vị sư nổi tiếng về hạnh ở dơ. Thầy lại không đủ điều kiện thân tướng trang nghiêm để thọ giới, vì thế mặc dù ở chùa đã lâu, thầy vẫn giữ chức vụ của chú tiểu là làm các công việc ở nhà vệ sinh và trong bếp, ngoài vườn. Tất cả những công việc nặng nhọc dơ dáy đại chúng đều giao cho thầy phụ trách. Thầy làm tất cả mọi sự với tâm hoan hỷ, không phàn nàn, lúc nào nụ cười cũng nở trên môi. Mặc dù y phục rách rưới dơ bẩn nét mặt thầy luôn luôn rạng rỡ, có điều đáng phàn nàn nhất về thầy là mặc dù đã lớn tuổi, không còn bé bỏng gì, thế mà thầy luôn luôn để mũi chảy thò lò như một cậu bé, không chịu lau chùi, không bao giờ rửa mặt. Cho nên, tuy thầy rất dễ thương, cũng ít ai dám đến gần vì nhờm gớm. Mỗi khi các bạn đồng tu đề nghị:

– Xin chú mày làm phúc quẹt mũi giùm đi. Dơ bẩn lắm.

Thầy chỉ cười hề hề!

– Em không có thì giờ quẹt mũi, Sư huynh ạ!

Rồi bỏ đi một nước. Một hôm, nhân ngày lễ Vu Lan, nhà vua thỉnh tất cả chư Tăng trong chùa không chừa vị nào, vào cung để dự trai Tăng. Nhà vua tha thiết yêu cầu vị Hòa thượng đừng để một vị nào ở chùa, vua sẽ cho người đến giữ chùa trong thời gian Tăng chúng vào cung.

Sở dĩ nhà vua muốn như vậy là vì Ngài có dụng ý. Vua vốn là người mộ đạo tha thiết, cầu gặp Thánh Tăng để khai thị cho mình yếu nghĩa bộ kinh Kim Cang. Do lòng chí thành, một hôm vua được thần nhân báo mộng trong ngôi chùa lớn có vị Thánh Tăng, hãy thỉnh về cung thuyết pháp. Tỉnh dậy, nhà vua hoang mang không biết Thánh Tăng ấy là ai, trong ngôi chùa đông cả ngàn Tăng chúng đó. Sau một hồi bàn luận với cận thần, vua được bày một mưu kế hay ho và vội thực hành ngay kế đó để tìm gặp Thánh Tăng. Thế là vua cho sửa soạn một buổi trai Tăng cúng dường toàn thể Tăng chúng trong ngôi chùa nọ.

Về phần Tăng chúng trong chùa, họ bàn nhau:

– Hôm nay vua thỉnh toàn thể Chư Tăng vào cung thọ trai không chừa một vị nào ở lại giữ chùa. Nghĩa là phải cho cái chú ở dơ của mình đi theo. Chú ấy chưa thọ giới, vậy trong khi chúng ta đắp y đi có hàng ngũ chỉnh tề thì hãy để chú ấy đi một mình sau rốt khỏi mất thể diện chúng Tăng.

Tăng chúng bằng lòng theo sự sắp đặt ấy và báo tin cho chú ở dơ sửa soạn theo hầu chư Tăng vào cung dự lễ. Họ không quên dặn chú làm phúc quẹt mũi giùm trước khi ra đi. Chú cười hề hề:

– Dạ được rồi, quý huynh đừng lo. Lần này em xin lau mặt mũi sạch sẽ để theo hầu quý sư huynh.

Vua và đình thần đứng xếp thành hàng rào danh dự đón chư Tăng đông đủ uy nghi từ từ bước qua cổng chính để vào cung. Mặt nhà vua hơi lộ vẻ thất vọng khi thấy gần hết chư Tăng đều điềm nhiên bước qua cổng lớn. Khi người cuối cùng của hàng dài Tăng chúng đắp y đã đi qua cửa cung, sắp có lệnh đóng cửa, thì một vị sư không đắp y, ăn mặc dơ dáy ở đâu nhảy bổ tới, lộn nhào hai ba vòng để tránh dẫm chân lên ngưỡng cửa, vừa lẩm bẩm nói một mình:

– Chết chửa! Ai dám dẫm chân lên pháp bảo của Như Lai.

Vua và đình thần quỳ mọp xuống trước vị Thánh Tăng, dâng bộ y quý giá:

– Ngưỡng bạch Hòa thượng, đệ tử xin cung thỉnh người thăng pháp tòa, để chúng con được ân triêm pháp nhủ.

Thánh Tăng bước lên pháp tòa dành sẵn, giảng kinh Kim Cang như nước chảy hoa bay cho tất cả đại chúng và triều đình. Ðến đoạn: “Ly nhứt thiết chư tướng tức danh chư Phật” nhà vua thoát nhiên đại ngộ.

Sau thời thuyết pháp nhà vua quỳ sám hối trước đại chúng. Vì lòng tha thiết cầu gặp Thánh Tăng, nhà vua buộc lòng phạm đến pháp bảo bằng cách chôn một quyển kinh Kim Cang ngay lối vào cung điện. Với kế đó, nhà vua đã tìm ra vị Thánh Tăng trong hơn nghìn Tăng chúng, ấy là vị có thần thông biết được chỗ chôn kinh và tránh dẫm chân lên pháp bảo bằng cách lộn nhào qua cửa ngọ môn.

(Câu chuyện nhân quả)

Nguyên Liên st – Ảnh thầy Pháp Hòa

The post TÌM THÁNH TĂNG appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Mất Còn Trong Cõi Sống Chết https://bachhac.net/mat-con-trong-coi-song-chet.html Mon, 07 Jun 2021 11:46:07 +0000 https://bachhac.net/?p=3505 Chúng ta hãy tưởng tượng là trong không gian này, chúng ta biết rằng có những đài truyền hình, những đài phát thanh, luôn luôn phát ra những chương trình trên các làn sóng. Và trong không gian đang bao phủ chúng ta, có rất nhiều tín hiệu của các buổi phát thanh và truyền …

The post Mất Còn Trong Cõi Sống Chết appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Chúng ta hãy tưởng tượng là trong không gian này, chúng ta biết rằng có những đài truyền hình, những đài phát thanh, luôn luôn phát ra những chương trình trên các làn sóng.

Và trong không gian đang bao phủ chúng ta, có rất nhiều tín hiệu của các buổi phát thanh và truyền hình. Chúng ta biết rằng luôn luôn trong giờ phút này có những chương trình phát thanh và truyền hình.

Những tín hiệu đó nó đầy dẫy trong hư không, nhưng mà chúng ta không thấy, chúng ta không nghe, chúng ta không sờ mó được những chương trình đó. Chúng ta cần phải có một máy thu thanh, máy thu hình để nó có thể nắm được những tín hiệu đó và nó chuyển dịch những tín hiệu đó ra những đối tượng mà mắt ta có thể tiếp xúc được và tai của ta có thể tiếp xúc được.

Và những cái ta không thấy, những cái ta không nghe, những cái ta không sờ mó được, chúng ta không thể nói là chúng nó không có.

Trong kinh Thương Yêu, đức Thế Tôn có dạy rằng chúng ta phải phát khởi lòng từ bi của chúng ta đối với tất cả các loài, các loài ta thấy được và các loài ta không thấy được. Không thấy được không có nghĩa là không có mặt.

Ngay những con vi khuẩn nó làm ra bệnh tật của chúng ta, chúng ta không có thể thấy được. Chúng ta phải cần kính hiển vi mới có thể thấy được những con vi khuẩn đó. Khi không thấy được những con vi khuẩn đó, chúng ta không thể nói rằng con vi khuẩn đó không có.

Chúng ta có sáu giác quan và những giác quan của chúng ta nó có giới hạn. Chúng ta có thể không nghe được những âm thanh mà con chó nó nghe được. Chúng ta có thể không thấy được những hình ảnh mà con chim nó thấy được. Cho nên chúng ta đừng vội vàng nói rằng những gì những gì tôi không thấy, những gì tôi không nghe, những gì tôi không có sờ mó được, tức là chúng nó không có.

Có và Không là hai ý niệm, trong đạo Phật chúng ta thực tập để có thể vượt thoát được hai ý niệm Có và Không.
Có hai ý niệm khác đi đôi với hai ý niệm Có và Không, đó là ý niệm Còn và Mất.

Chúng ta không thể nào hiểu được sự liên hệ giữa cõi âm và cõi dương nếu chúng ta không nắm được sự thật về vấn đề còn, vấn đề mất.

Xin quý vị tôn đức, các vị khách quý và các vị đạo hữu hình dung ra một hạt mưa rơi. Hạt mưa đó có thể rơi xuống trên một tảng đá hay rơi xuống trên mặt đất. Có thể trong vòng mấy phút thì hạt mưa rơi xuống trên đất, nó được đất hút vào. Có thể đất hút vào liền lập tức và ta không thấy hạt mưa đó nữa, hạt mưa vừa có đó, bây giờ đã trở thành không có đó.

Trước đó chúng ta thấy hạt mưa và bây giờ chúng ta không thấy hạt mưa và chúng ta nói hạt mưa không còn nữa. Đó là một tri giác sai lầm, đó là một vọng tưởng.

Hạt mưa vẫn còn đó dưới một hình thái khác mà ta không thấy được thôi, ta không thể nói rằng hạt mưa đó không còn. Còn hạt mưa kia, nó rơi trên một tảng đá và chỉ trong vòng mười phút, mười lăm phút, hạt mưa đó nó biến mất, nó biến thành hơi nước, nó trở thành một phần của đám mây trên trời. Nhưng chúng ta không thấy hạt mưa đó cho nên chúng ta nói hạt mưa đó không còn nữa.

Người thương của chúng ta cũng vậy, chúng ta nói là không còn nữa nhưng kỳ thật điều đó là không đúng. Người thương của chúng ta vẫn còn đó và chúng ta vẫn có thể tiếp xúc được với người ấy nếu chúng ta có tuệ giác.

Hãy tưởng tượng chúng ta nhìn lên trời, thấy một đám mây mà chúng ta rất ưa thích. Nhưng đám mây vô thường, cho nên mấy giờ đồng hồ sau, đám mây sẽ biến thành mưa và chúng ta không còn thấy đám mây ở trên trời nữa.

Tại vì chúng ta đã thương yêu đám mây, chúng ta đã lưu luyến đám mây cho nên bây giờ đám mây không còn trên trời, chúng ta buồn, chúng ta than khóc, chúng ta nghĩ rằng đám mây đã chết rồi, đám mây từ chỗ có đã trở thành không, đã từ chỗ còn đã trở thành mất.

Trong khi chúng ta khóc than thì đám mây vẫn còn đó dưới dạng của một cơn mưa. Thật ra một đám mây không bao giờ có thể chết được, không có thể làm cho đám mây từ có trở thành không được.

Đám mây chỉ có thể trở thành mưa thành tuyết, thành mưa đá nhưng mà đám mây không thể nào từ “có” trở thành “không” được.

Trong khi thương tiếc đám mây, chúng ta khóc, thì đám mây trong hình thái mới của nó là cơn mưa, gọi chúng ta, nói rằng anh ơi, anh có biết là em đang còn đây không, anh nhìn xem em đang con đây dưới một hình thái mới đó là một cơn mưa. Cho nên đám mây trong hình thái mới của nó đang gọi chúng ta mà chúng ta không nghe được, chúng ta không thấy được và chúng ta cứ tiếp tục than khóc, chúng ta cứ nghĩ đám mây thân yêu của chúng ta không còn nữa.

Người thương của chúng ta, người yêu của chúng ta, người thân của chúng ta cũng thế. Chúng ta không còn thấy hình dáng quen thuộc của người đó trong giây phút này nữa nhưng mà người đó không phải là không còn, người đó không phải là đã mất.

Giữa chúng ta với người đó có thể có liên hệ rất là mật thiết và nếu chúng ta quán chiếu thì chúng ta có thể tiếp tục tiếp xúc với người đó nói chuyện với người đó, cười với người đó và sống với người đó trong mỗi giây phút của đời sống hàng ngày.

Cõi âm nó không có xa xôi gì đâu, cõi âm rất là gần gũi với chúng ta.

Chúng tôi xin hiến tặng quý vị một hình ảnh khác là một hạt bắp, hạt ngô. Chúng ta gieo hạt ngô xuống đất mềm và chúng ta đợi bảy hôm hay mười hôm thì hạt ngô đó nứt mầm và trở thành một cây bắp mới, cây bắp non. Khi cây bắp nó biểu hiện ba cái lá mới và một thân bắp mỏng manh của nó, chúng ta nhìn không có thấy hạt bắp hai ba tuần trước nữa.
Hạt ngô hai ba tuần trước, bây giờ chúng ta không thấy. Chúng ta chỉ thấy – thay vì hạt ngô – thì là một cây bắp con và chúng ta có thể nói rằng hạt bắp đã chết rồi, hạt bắp không còn nữa.

Nhưng chúng ta ai cũng biết rằng hạt bắp không có thật sự chết, hạt bắp vẫn còn nhưng mà hạt bắp vẫn còn trong một hình thái mới. Hạt bắp chỉ thay hình đổi dạng, hạt bắp không chết, hạt bắp không phải là từ “có” mà trở thành “không”.
Nếu chúng ta có trí tuệ, nhìn vào cây bắp non, chúng ta thấy được hạt bắp vẫn còn trong hình thái mới của nó.

Tổ tiên, cha mẹ, ông bà chúng ta vẫn còn đó.

Nếu chúng ta biết cách nhìn, chúng ta vẫn có thể tiếp xúc được với tổ tiên, ông bà, cha mẹ và vẫn còn nói chuyện được với tổ tiên ông bà cha mẹ.

Khi chúng ta nhìn vào cơ thể, chúng ta thấy rất rõ là trong mỗi tế bào của cơ thể, có sự có mặt của tổ tiên, của cha mẹ.

Cha mẹ đã trao truyền cho chúng ta rất nhiều. Cha mẹ ta đã trao truyền cái gì cho chúng ta?

Cha mẹ ta đã trao truyền chính bản thân của cha mẹ cho chúng ta.

Trong mỗi cái tế bào của cơ thể, có sự có mặt đầy đủ của cha và của mẹ, tất cả những cái gien, những cái nhiểm thể của cha mẹ trao truyền lại.

Chúng ta thấy sự có mặt của cha mẹ ở trong từng tế bào cơ thể.

Thiền Sư Thích Nhất Hạnh.

Trích trong : Mất còn trong cõi sống chết

The post Mất Còn Trong Cõi Sống Chết appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Bốn Loại Thức Ăn – Thiền Sư Thích Nhất Hạnh https://bachhac.net/bon-loai-thuc-an-thien-su-thich-nhat-hanh.html Mon, 07 Jun 2021 11:29:07 +0000 https://bachhac.net/?p=3502 1. Loại thức ăn thứ nhất là đoàn thực, tức là những thức ăn đi vào miệng của chúng ta. Chánh kiến cũng là biết phân biệt những đoàn thực có hại và những đoàn thực không có hại. Chúng ta phải biết những thức ăn và thức uống nào gây tàn phá và làm …

The post Bốn Loại Thức Ăn – Thiền Sư Thích Nhất Hạnh appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
1. Loại thức ăn thứ nhất là đoàn thực, tức là những thức ăn đi vào miệng của chúng ta.

Chánh kiến cũng là biết phân biệt những đoàn thực có hại và những đoàn thực không có hại. Chúng ta phải biết những thức ăn và thức uống nào gây tàn phá và làm mất sự điều hòa trong cơ thể.

Khi chúng ta ăn những món hiền lành và bố dưỡng thì chúng ta cũng biết. Ðó gọi là chánh kiến. Ta thực tập chánh kiến ngay trong đời sống hằng ngày, trên bàn ăn và trong khi nấu ăn, chứ không phải chỉ thực tập trong thiền đường mà thôi.
Trước khi ăn chúng ta nói: “chỉ xin ăn những thức ăn có tác dụng nuôi dưỡng và ngăn ngừa tật bệnh”, đó là chánh kiến áp dụng khi ăn và khi nấu ăn.

Nói về đoàn thực, Bụt đã dùng hình ảnh của hai vợ chồng nhà kia ăn thịt con. Hai vợ chồng này mang đưá con trai duy nhất đi qua sa mạc. Họ nghĩ rằng số lương thực đem theo là đủ dùng cho chuyến đi. Nhưng chưa ra khỏi sa mạc họ đã hết thực phẩm. Hai vợ chồng biết rằng cả ba người sẽ chết đói. Cuối cùng họ phải đành tâm ăn thịt đứa con để sống mà ra khỏi sa mạc. Họ vừa ăn thịt con vừa khóc.

Bụt hỏi rằng: “Này các thầy, khi hai vợ chồng đó ăn thịt đứa con thì họ có thấy thích thú gì không?”
Các thầy thưa: “Bạch đức Thế Tôn, làm sao thích thú được khi biết mình đang ăn thịt con.”
Bụt dạy:

” Trong đời sống hằng ngày, trong khi tiêu thụ, chúng ta cũng phải biết thức ăn của mình đã có thể được tạo ra bằng sự đau khổ cùng cực của kẻ khác, của những loài sinh vật khác.”

“Hai tay nâng bát cơm đầy,
dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần.”

Ăn không có chánh niệm, ta tạo khổ đau cho mọi loài và khổ đau cho chính bản thân ta. Khi ta hút thuốc, uống rượu, ăn nhiều thức béo vào, là ta đang ăn bộ phổi của ta, đang ăn buồng gan, trái tim của ta, ta tự đang ăn thịt ta.

Nếu là cha, là mẹ thì lúc đó ta đang ăn thịt con ta tại vì các con cần có cha mẹ mạnh khỏe, tươi vui. Và nếu cha mẹ trong khi ăn uống mà tàn hại thân thể của chính mình thì chính cha mẹ đang giết con.

Thành ra ăn như thế nào để đừng tạo ra những khổ đau cho các loài và đừng tạo khổ đau cho chính mình, đó là chánh niệm và chánh kiến.

Ðạo Bụt trong cả Nam Tông và Bắc Tông đều tin rằng chúng sanh từ đời này sang đời khác thay phiên lần lượt làm cha làm mẹ của nhau. Vì vậy mỗi khi ăn thịt, chúng ta hãy có ý thức rằng có thể ta đang ăn thịt cha mẹ hay con cái của ta.

Do đó chúng ta đã tập ăn chay và tập không sát sanh.

2. Loại thức ăn thứ hai là xúc thực.

Chúng ta có sáu căn là mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý. Chúng tiếp xúc với sắc, thanh, hương, vị, xúc và pháp.

Ta phải thấy rằng việc tiếp xúc đó có đem chất độc vào người hay không. Ví dụ như khi ta xem truyền hình, mắt ta tiếp xúc với hình sắc. Phải thực tập chánh kiến xem chương trình truyền hình kia có đưa vào trong tâm ta những độc tố như sợ hãi, căm thù và bạo động hay không.

Có những phim mang lại cho lòng ta sự hiểu biết, lòng từ bi, chí quyết tâm muốn giúp người, quyết tâm không làm những điều lầm lỗi. Ta biết ta có thể xem phim đó. Ấy là ta thực tập chánh kiến.

Người lớn cũng như trẻ em, trong khi xem phim, phải biết thực tập chánh kiến. Phải biết rằng có những chương trình truyền hình chứa đựng rất nhiều độc tố như bạo động, căm thù và dục vọng.

Ngay cả những phim quảng cáo cũng khơi động thèm khát, dục vọng hay sợ hãi của người ta. Khi xem một tờ báo không có chánh niệm, chúng ta có thể tiếp nhận rất nhiều độc tố. Ðọc xong ta có thể mệt nhoài vì những điều ta đọc có thể khiến chúng ta chán nản, lo lắng và ghê sợ. Chính những câu chuyện hàng ngày cũng có thể mang nhiều độc tố. Ðó là xúc thực.
Chánh kiến phát sinh ra chánh niệm và chánh niệm cũng làm phát sinh chánh kiến.

Tôi biết rằng nhìn, nghe và tiếp xúc với những gì thì thân tâm tôi sẽ khỏe khoắn, nhẹ nhàng và an lạc và tôi quyết định mỗi ngày tiếp xúc với những chất liệu đó.

Còn những thứ làm tôi mệt, tôi buồn, tôi lo, tôi giận thì tôi sẽ tránh không tiếp xúc. Ðó là chánh niệm về xúc thực, có được nhờ chánh kiến về xúc thực.

Bụt dạy rằng con người rất dễ bị thương tích, trên cơ thể cũng như trên tâm hồn.

Bụt đã dùng hình ảnh một con bò bị lột da dẫn xuống sông. Dưới sông có hàng vạn loài sinh vật li ti bu lại hút máu và rỉa thịt con bò. Và khi ta đưa con bò tới đứng gần một bức tường hay một cây cổ thụ, cũng có những sinh vật li ti sống trên bức tường và trong cây cổ thụ bay ra, bám vào con bò để hút máu.

Nếu chúng ta không giữ gìn thân và tâm bằng chánh kiến và chánh niệm thì các độc tố trong cuộc đời cũng bám lại và tàn phá thân tâm ta. Năm giới mà chúng ta tiếp nhận và hành trì là bộ da bao bọc thân thể và tâm hồn ra. Nếu không hành trì năm giới là chúng ta không thực tập chánh kiến.

Và trong mỗi chúng ta vốn đã có hạt giống của chánh niệm. Thực tập chánh niệm cũng như tạo ra những kháng thể để chống lại sự thâm nhập của các độc tố kia.

3. Loại thức ăn thứ ba là tư niệm thực.

Ðó là những nỗi ước ao ta muốn thực hiện cho đời ta.

Mong muốn làm giám đốc một hãng buôn lớn, hay mong muốn đậu bằng tiến sĩ, những mong muốn như thế thâm nhập vào người ta giống như một thức ăn.

Mong muốn là một loại thực phẩm gọi là tư niệm thực.

Ước muốn mạnh sẽ giúp ta năng lượng để thực hiện hoài bão.

Nhưng có những loại tư niệm thực làm cho ta khổ đau suốt đời. Như danh, lợi, tài và sắc.

Muốn được mạnh khỏe và tươi vui, muốn được giúp đỡ cho gia đình và xã hội, muốn bảo vệ thiên nhiên, tu tập để chuyển hóa, để thành một bậc giác ngộ độ thoát cho đời.vv.. thì đó là loại tư niệm thực có thể đưa tới an lạc, hạnh phúc.

Về tư niệm thực, Bụt kể chuyện một người bị hai lực sĩ khiêng người kia ném xuống hầm lửa đang bốc cháy. Bụt nói rằng khi ta bị những tư niệm thực bất thiện chiếm cứ, bị danh, lợi, tài và sắc lôi cuốn thì cũng như ta bị những anh chàng lực sĩ kéo đi liệng xuống hầm lửa.

Do đó người tu học phải có chánh kiến, phải nhận diện được tư niệm thực trong ta là loại nào.

4. Loại thức ăn thứ tư là thức thực.

Chúng ta là sự biểu hiện của thức, gồm có y báo và chánh báo.

Chánh báo là con người gồm năm uẩn của ta và y báo thuộc hoàn cảnh chung quanh ta.

Vì hành động từ nhiều kiếp xưa nên bây giờ ta có chánh báo này, với y báo này.

Chánh báo và y báo đều là sự biểu hiện của tâm thức.

Khi làm công việc nhận thức, tâm cũng giống như cơ thể đón nhận các món ăn. Nếu trong quá khứ tâm thức ta đã tiếp nhận những thức ăn độc hại, thì nay tâm thức ta biểu hiện ra y báo và chánh báo không lành.

Những gì ta thấy, nghe, ngửi, nếm, tiếp xúc, suy tư, tưởng tượng,tất cả những thứ ấy đều như muôn sông chảy về biển tâm thức. Và những vô minh, hận thù và buồn khổ của ta đều trở về biển cả của tâm thức ta.

Vì vậy ta phải biết mỗi ngày chúng ta nhận vào tâm thức của ta những món ăn nào. Chúng ta cho nó ăn từ, bi, hỷ, xả hay là chúng ta cho nó ăn trạo cử, hôn trầm, giãi đãi, phóng dật?

Về thức thực, Bụt đã dùng hình ảnh một người tử tù và ông vua. Buổi sáng vua ra lệnh lấy 300 lưỡi dao cắm vào thân thể của một tử tội.

Tới buổi chiều vua hỏi: ” Người tù đó bây giờ sao?” – “Tâu bệ hạ, nó còn sống.” – “Vậy thì đem hó ra, lấy 300 lưỡi dao đâm qua người nó một lần nữa.” Và buổi tối, vua hỏi: ” Kẻ đó bây giờ ra sao?” – ” Còn sống.” – ” Hãy lấy 300 mũi dao đâm qua thân thể nó một lần nữa!”

Bụt dùng ví dụ đó để nói chúng ta cũng đang hành hạ tâm thức của ta y như thế. Mỗi ngày chúng ta đâm 300 mũi dao của độc tố vào trong tâm thức ta.

Những mũi dao của tham lam, giận dữ, ganh tỵ, hờn giận, thù oán, vô minh.

Bốn ví dụ kể trên được chép trong Kinh Tử Nhục. Tử Nhục là thịt của đứa con.

Bốn ví dụ nghe rất ghê sợ, có tác dụng răn bảo chúng ta phải tỉnh táo giữ gìn chánh niệm.

Thiền Sư Thích Nhất Hạnh.

Trích trong : Pháp thoại phiên tả .

thầy thích nhất hạnh

The post Bốn Loại Thức Ăn – Thiền Sư Thích Nhất Hạnh appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
KHI NÀO NÊN NIỆM PHẬT https://bachhac.net/khi-nao-ne%cc%82n-nie%cc%a3%cc%82m-pha%cc%a3%cc%82t.html Wed, 26 May 2021 07:16:48 +0000 https://bachhac.net/?p=3498 Buổi tối nên niệm Phật Trước khi đi ngủ nên niệm Phật cho đến khi nào đầu óc thanh thản để từ từ đi vào giấc ngủ. Sáng thức dậy nên niệm Phật, dù chỉ vài câu, bởi vì sau giấc ngủ dài đầu óc con người thường hôn trầm. Niệm Phật vào đầu sớm …

The post KHI NÀO NÊN NIỆM PHẬT appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Buổi tối nên niệm Phật

Trước khi đi ngủ nên niệm Phật cho đến khi nào đầu óc thanh thản để từ từ đi vào giấc ngủ.

Sáng thức dậy nên niệm Phật, dù chỉ vài câu, bởi vì sau giấc ngủ dài đầu óc con người thường hôn trầm. Niệm Phật vào đầu sớm mai cũng là dấu hiệu bắt đầu một ngày mới tốt lành.

Khi nào thấy buồn chán nên niệm Phật.

Thấy lòng xao xuyến nên niệm Phật.

Thấy có thể bị cám dỗ nên niệm Phật.

Thấy thời gian kéo dài, vô vị nên niệm Phật.

Gặp rắc rối về pháp lý nên niệm Phật để bình tĩnh ứng phó.

Bị ai chọc giận, công kích nên niệm Phật.

Tại đám đông tụ họp, ăn nhậu, vui chơi, thấy người ta nói chuyện “vô duyên” tào lao, mất thì giờ, nên niệm Phật để không giây dưa vào chuyện vô ích.

Các em khi vào thi, nên niệm Phật để đầu óc thanh thản, bình tĩnh. Thiếu bình tĩnh, quá lo âu, hồi hộp sẽ đưa đến việc không đọc kỹ câu hỏi, đề tài, tính toán sai, lạc đề v.v…

Đêm khuya thanh vắng một mình trên tàu, xe, trên sông nước nên niệm Phật.

Khi bệnh tật, đau ốm nằm nhà thương nên niệm Phật để không mất tinh thần, không sợ chết. Càng rên la, càng mất tinh thần, càng chết sớm, càng làm khổ gia đình.

Nếu niệm Phật cùng lúc lại quán sổ tức (theo dõi hơi thở) thì công năng rất lớn chẳng khác gì thiền định vậy.

Kết Luận:

Niệm Phật MIỄN PHÍ, không phải trả tiền mà cũng không bị đóng thuế, đem lại tốt lành cho đời vậy tại sao chúng ta không thử xem?

Xin quý vị, quý bạn mạnh dạn thực hành.

Nam Mô A Di Đà Phật xin thường niệm

The post KHI NÀO NÊN NIỆM PHẬT appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
13 HẬU QUẢ ĐÁNG SỢ CỦA TÀ DÂM, NGƯỜI HIỆN ĐẠI NHẤT ĐỊNH PHẢI HIỂU. https://bachhac.net/13-hau-qua-dang-so-cua-ta-dam-nguoi-hien-dai-nhat-dinh-phai-hieu.html Fri, 23 Apr 2021 03:51:38 +0000 https://bachhac.net/?p=3493 Người xưa có câu: “Vạn ác dâm vi thủ” (trong vạn cái ác thì tội dâm đứng đầu), để nói rằng phạm tội tà dâm sẽ bị báo ứng nặng nề nhất. Con người ta, chỉ một niệm dâm dục sẽ dẫn khởi nhiều ác niệm, làm ra những chuyện không còn liêm sỉ, thương …

The post 13 HẬU QUẢ ĐÁNG SỢ CỦA TÀ DÂM, NGƯỜI HIỆN ĐẠI NHẤT ĐỊNH PHẢI HIỂU. appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Người xưa có câu: “Vạn ác dâm vi thủ” (trong vạn cái ác thì tội dâm đứng đầu), để nói rằng phạm tội tà dâm sẽ bị báo ứng nặng nề nhất.

Con người ta, chỉ một niệm dâm dục sẽ dẫn khởi nhiều ác niệm, làm ra những chuyện không còn liêm sỉ, thương thiên hại lý, đi ngược với luân thường đạo lý, các loại ác nghiệp cũng từ đó mà sinh ra.

tà dâm

Cổ nhân cho rằng, hễ phạm tội tà dâm là đã tạo nghiệp chồng chất, từ đó mà tổn hao phúc báo, con đường nhân sinh cũng vì vậy mà gặp nhiều trắc trở. Dưới đây là 13 quả báo đáng sợ của tà dâm:

1. Hao Tổn Phúc Báo

Hao tổn phúc báo một cách nghiêm trọng, địa vị, tài phú mà con người ta nên có được cũng theo đó mà giảm bớt đi. Có những người bát tự khá là tốt, nhưng cuộc sống thực tế lại không được như ý, rất nhiều lúc chính là vì phạm tội bất hiếu hoặc tà dâm mà hao tổn phúc báo của tự mình. Nếu như nói phúc báo của con người ta giống như một chiếc thùng, thì tà dâm chính là cái lỗ dưới đáy thùng, có bao nhiêu phúc báo cũng đều sẽ theo đó mà rò rỉ hết. Đặc biệt là các trang mạng và phim ảnh ngày nay tràn ngập những nội dung sắc tình loạn dục, ảnh hưởng sâu nặng đến tâm trí con người ta, hao tổn phúc báo thật to lớn mà lại mau chóng. Thời đại mạng internet này, tích phúc thì dễ, mà tạo nghiệp lại càng dễ hơn.

2. Tổn Hại Phẩm Đức Cao Quý

Những người tà dâm không có khí chất tôn quý, thường bị người khinh thường, đi đến đâu cũng đều khiến người khác xem thường.

3. Làm Việc Không Thuận Lợi

Công việc chướng ngại trùng trùng, dẫu rằng có những chuyện mắt thấy đã sắp thành công, cũng sẽ bởi tà dâm mà sắp thành lại bại, thường thất bại một cách không giải thích được.

4. Lo Sợ Trùng Trùng

Thiếu lòng tự tin, trên người cũng không có chính khí, không dám thấy mặt cấp trên, không dám đi vào chùa miếu, sợ quỷ thần, sợ bóng tối, nhát gan chột dạ.

5. Tổn Hại Linh Tính Con Người

Trí nhớ kém, khả năng tiếp thu kém, trong nháy mắt thì đã không còn nhớ gì nữa; đầu não không thanh tỉnh, mơ mơ màng màng, năng lực học tập yếu, năng lực lý giải và phán đoán kém. Dẫn đến mất ngủ đặc biệt nghiêm trọng, cho đến tinh thần xảy ra vấn đề.

6. Tàn Phá Dung Nhan

Tóc khô vàng, bạc sớm, da dẻ kém, già nhanh.

7. Thân Thể Suy Kiệt

Chức năng cơ thể kém, ủ rũ không phấn chấn, không khởi tinh thần lên được, sức đề kháng bệnh tật kém, dễ dàng mắc bệnh. Khí lực yếu, đi chưa được mấy bước đã cảm thấy mình mẩy đau nhức.

8. Bệnh Tật Đầy Thân

Tà dâm sẽ chiêu mời các chứng bệnh lây qua đường tình dục. Bệnh lây qua đường tình dục khác với những chứng bệnh khác, phần đông là có liên quan với tà dâm và ma túy, rất ít khi vô duyên vô cớ mắc phải. Xét đến cùng, là có liên quan với tâm không thanh tịnh, dù không làm những chuyện qua đêm với gái mại dâm, cũng sẽ có liên quan với những hành vi tà dâm khác. Nếu làm quá nhiều chuyện tà dâm, biện pháp an toàn cũng không phòng được, luôn xảy ra điều bất trắc. Có những căn bệnh tình dục rất khó chữa trị, thậm chí có khả năng cả đời không khỏi.

Đương nhiên, chẳng may mắc phải rồi cũng không phải là hoàn toàn không có cách nào. “Vạn pháp thế gian” đều do tâm sinh, mắc phải bệnh gì, thì có liên quan mật thiết với cái tâm đó. Bệnh tình dục là liên quan với tà dâm, nếu như có thể chân thành sám hối, hoàn toàn dứt bỏ tà dâm từ trên hành vi, lời nói, ý niệm, thì bệnh này sẽ dễ chữa trị rồi.

9. Tổn Hao Phúc Báo Hôn Nhân

Tà dâm dẫn đến tổn hao phúc báo hôn nhân một cách nghiêm trọng, chiêu mời quyến thuộc không như mong muốn. Mọi chuyện đều là có định số. Trước khi kết hôn, phóng túng bản thân, hao tổn quá nhiều phúc báo của hôn nhân, vậy nên cưới phải đối tượng khó được như ý. Bạn có thể quy kết là tính cách không hợp, đây là nguyên nhân của tầng thứ nông cạn bề mặt, trên thực tế nguyên nhân căn bản ở chỗ phúc báo của bạn đã bị hao tổn quá nhiều. Phúc báo về phương diện này quá mỏng rồi, hôn nhân tự nhiên cũng không được hạnh phúc.

Sau khi kết hôn, làm ra những chuyện tà dâm, không kể được che đậy kỹ càng thế nào, cũng đều sẽ dẫn phát vấn đề trong mối quan hệ vợ chồng. Người có nghiệp nặng về mặt này, hoặc nhẹ hoặc nặng sẽ dẫn đến các loại bất hòa trong quan hệ vợ chồng, cho đến các loại mâu thuẫn. Người có phúc nhẹ về phương diện này, lập tức dẫn đến hôn nhân rạn nứt.

10. Đời Sau Không Như Ý

Một là dễ dàng chiêu mời hậu quả vô sinh. Người làm quá nhiều chuyện tà dâm hoặc theo nghề tà dâm, chứng bệnh vô sinh luôn cao hơn so với những người bình thường. Hai là dễ dàng khiến cho đời sau thân thể gầy yếu, không có tiền đồ xán lạn, thậm chí chiêu cảm đứa con ngỗ nghịch.

11. Nạo Phá Thai

Nạo phá thai là nghiệp nặng giết người, báo ứng trực tiếp nhất là tổn hại sức khỏe thân thể, khiến cho quan hệ nam nữ xảy ra vấn đề. Rất nhiều người đã từng nạo phá thai đều có nhận thức rằng, sau khi nạo phá thai thường rất dễ xuất hiện vấn đề trong quan hệ tình cảm với người yêu hoặc vợ chồng, dẫn đến bất hòa, tranh cãi cho đến chia tay, v.v. Đây mới chỉ là bước đầu, quả báo nghiêm trọng hơn còn chờ đợi phía sau.

12. Chiêu Mời Tai Họa

Khi phát sinh những vụ hung án, điều cảnh sát nghĩ đến đầu tiên là liên quan đến thù hận, tình cảm, hay là tiền bạc? Tà dâm vẫn luôn là một trong những nguyên nhân phá án quan trọng nhất. Chúng ta trong cuộc sống thường ngày cũng có thể cảm nhận được. Sau khi làm ra những chuyện tà dâm, đánh bạc cứ hay thua tiền, lái xe dễ xảy ra tai nạn, chuyện xui xẻo gì cũng đều gặp phải.

13. Kiếp Sau Đọa Vào Ba Ác Đạo

Người tâm phàm nhẹ vào thiên giới, người ác tâm nặng xuống địa ngục, người đắc đạo xuất khỏi luân hồi. Người bị dâm dục khống chế, là biểu hiện tà tâm cực mạnh, rơi vào ác đạo mà kết quả tất nhiên.

(HOAN NGHÊNH CHIA SẼ – CÔNG ĐỨC VÔ LƯỢNG)

The post 13 HẬU QUẢ ĐÁNG SỢ CỦA TÀ DÂM, NGƯỜI HIỆN ĐẠI NHẤT ĐỊNH PHẢI HIỂU. appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
TẠI SAO BẠN NÊN ĐI TU VÀO MÙA HÈ? https://bachhac.net/tai-sao-ban-nen-di-tu-vao-mua-he.html Fri, 16 Apr 2021 02:28:11 +0000 https://bachhac.net/?p=3488 Mặc dù biết hành động viết bài PR cho Khóa tu mùa hè (KTMH) như thế này là cực kì nguy hiểm cho cơ hội được tham gia vào năm sau vì số lượng đăng kí sẽ nhiều hơn, nhưng đã lỡ ăn cơm đại chúng thì phải cúng lại chút ít cho đại chúng …

The post TẠI SAO BẠN NÊN ĐI TU VÀO MÙA HÈ? appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Mặc dù biết hành động viết bài PR cho Khóa tu mùa hè (KTMH) như thế này là cực kì nguy hiểm cho cơ hội được tham gia vào năm sau vì số lượng đăng kí sẽ nhiều hơn, nhưng đã lỡ ăn cơm đại chúng thì phải cúng lại chút ít cho đại chúng

chùa hoằng pháp

1. Nói sơ qua một tí về KTMH ở chùa Hoằng Pháp

– Mục đích KT: là cầu nối để CÁC BẠN TRẺ tìm về với Phật pháp – những giáo lý, bài học đạo đức để chúng ta tiến đến cái chân thiện mĩ theo cách Sinh viên nhất. Chắc chắn ai cũng biết về Đạo Phật, nhưng có thể cái hiểu biết của chúng ta chỉ dừng lại ở sự mơ hồ, biết là nó tốt nhưng tốt thế nào thì không rõ… thậm chí chúng ta nghĩ về đạo Phật như một Tôn giáo của người già, “chỉ bà tao, má tao mới đi chùa, chớ trẻ trẻ như tao bộ VN hết chỗ đi chơi rồi hay sao mà rủ đi chùa?”, hoặc chúng ta nghĩ về đạo Phật với tâm lí ngán ngẩm và sợ hãi với những bài kinh kệ lê thê, đọc ríu lưỡi, với những hình thức tụng niệm, ăn chay khổ ải, hay bầu không khí thanh đạm buồn chán… Nhưng sự thật có phải như vậy không? Có câu nói thế này, You don’t know what you don’t know (Bạn chỉ nhìn cuộc sống này bằng cái mà bạn có, lí giải nó bằng những kiến thức có sẵn nếu không đi và trải nghiệm thì mãi mãi, ao tù nước đọng, không thể hiểu về những thứ mình chưa có khái niệm) Tất nhiên thông qua vỏn vẹn 7 ngày KTMH không hứa, đảm bảo, chắc chắn có thể làm tất cả bạn trẻ giác ngộ, bừng tỉnh sau cơn mê, hay lập tức đi đăng kí quy y Phật, Pháp, Tăng, chương trình đơn giản chỉ hi vọng các bạn chí ít hãy cho bản thân cơ hội để tìm hiểu và khám phá những cái mới, thú vị, và đúng đắn

-Thời gian: cứ mỗi dịp ve kêu hè về. Chùa Hoằng Pháp là ngôi chùa nơi đầu tiên tổ chức khóa tu dành cho sv thế này, về sau nhận thấy được tác động tích cực cũng như có sự cải thiện về cơ sở vật chất, mô hình tu tập như thế này đã được nhân rộng trên phạm vi cả nước. Vậy nên có bạn cứ hè đến là như chạy show, tu hết từ chùa này sang chùa khác. Nếu mà còn trẻ thì mình cũng nhiều lần chơi lớn như vậy xem chúng sinh ai có trầm trồ :>

– Cách thức đăng kí: đăng kí rất đơn giản chỉ cần có giấy cmnd là được, nhưng đậu hay rớt lại là chuyện khác. Tỉ lệ chọi như thi đại học, dân chúng đi đăng kí như ngày hội toàn dân đưa trẻ đến trường. Mà thật ra thì cũng đúng thật, nơi nào cho mình kiến thức thì nơi đó đúng là trường học.

– Thời gian biểu cơ bản trong 7 ngày tu:

+ 9h30: đi ngủ

+4h30: dậy

+6h: ăn điểm tâm

+11h: thọ trai (ăn trưa)

+18h: ăn tối

Giữa các lần ăn và ngủ là những chương trình talk show, ca nhạc show, trò chơi show, giảng pháp show rất rất vui và bổ ích (năm nay còn có gian hàng lô tô và Hoằng Pháp got talent nữa)

(Mình thích nhất là khoảng thời gian 11h vì bữa trưa gọi là siêu to khổng lồ với 6 loại đồ ăn 2 loại đồ uống, ăn không no không buông muỗng các bạn ạ. Có điều là đồ ăn hơi mặn do ngày nào tầm giờ này, thầy phó trụ trì cũng cầm mic thông báo, tấu hài cho tụi mình nghe. Hình như các thầy trong này toàn quê quán xứ biển hay sao á, nói cái gì cũng mặn, làm cái gì cũng mặn, đến cả tập thể dục cũng không thể lạt được với mấy thầy. )

2. Đối với mình, KTMH là một chương trình nhân văn, tiến bộ, bổ ích và sâu sắc đáng để nhân rộng và nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình của các bạn trẻ vì những lí do sau đây:

** Tình thương:

– Số lượng các bạn tham gia khóa tu năm nay là khoảng 3000 bạn, tụi mình được chia làm 8 nhà, mỗi nhà một tên: Từ bi, Độ lượng, Hỷ xả, Khoan dung,… Bữa tối đầu tiên sinh hoạt, thầy Tâm Hiệp bảo, từ bây giờ tất cả chúng ta ở đây không gọi là Chúng, mà gọi là Gia Đình, Gia Đình chúng ta tên là Thương Yêu. Tuy sến nhưng mà nghe cảm động đến phát khóc. Mình rất trân trọng giây phút đó khi đột nhiên những người xa lạ từ mọi nơi ùa về, cùng quy đồng mẫu số rồi được liên kết với nhau bằng một mqh thân thiện và thương yêu, cảm giác rất ấm lòng

Chắc ai cũng hiểu là việc nuôi nấng và chăm sóc cho 1 đứa con nó cực và phiền não cỡ nào đúng không? Gia đình đông con nhất mà mình từng được biết là Lạc Long Quân và Âu Cơ – 100 người con, và nếu mình không lầm thì mô hình đông con như vậy chỉ duy trì được một đời và tuyệt chủng luôn chứ nào có cha mẹ ai mà quản nổi. Vậy mà có một gia đình tên Hoằng Pháp cứ mỗi dịp tháng 7 về lại mở cửa đón chào gần 3000 người con về nhà nghỉ hè. Làm sao để đảm bảo cơm 3 bữa, tiện nghi sinh hoạt, an ninh, hoạt động tâm linh và tinh thần, blab bla cho cả mấy nghìn con người đang tuổi ăn tuổi lớn là cả một câu chuyện hậu kì đầy mồ hôi và đẫm tình thương trách nhiệm đó các bạn. Mình nghe các thầy tâm sự là để chuẩn bị bữa sáng cho gần 3000 bạn, các thầy phải bắt đầu nấu từ 12h đêm đến 6h sáng hôm sau, còn để chuẩn bị bữa trưa thì bếp phải nổi lửa liên tục từ 6h sáng đến 10h, không giây phút nào nghỉ ngơi. Nhìn số lượng chén bát sau mỗi bữa ăn…

“Bát cơm đã vơi

Bụng đã no rồi

Chúng con xin hứa

Nguyện sẽ bồi hoàn”

Đây là một trong những bài thơ mà sau mỗi bữa ăn tụi mình đều đọc để thể hiện lòng biết ơn với quý thầy, quý phật tử cúng dường, quý cô chú và anh chị làm công quả.

Hồi nhỏ mình có nghe bài giảng nói lí do tại sao khi ăn cơm ở chùa ta luôn ngon hơn là vì nó được nấu bằng tình thương, từng hạt gạo, từng cọng rau đều được chế biến bởi tình thương, mỗi hoạt động nấu nướng đều được nhóm lên từ tình thương. Giờ lớn lên mới hiểu và thấm! Mọi người hay hỏi mày đóng bao nhiêu để tham gia khóa tu, khi mình nói chẳng đóng đồng nào ai cũng nói vậy Tu bằng niềm tin à? Ừa thì cũng gần đúng, tụi mình Tu bằng tình thương và niềm tin ❤

**Giáo dục

Một trong những điều mình rất trân trọng sau khóa tu 7 ngày là những bài giảng sâu sắc của quý thầy. Những thầy tham gia thuyết giáo được mời về chương trình đều là những thầy có học vị cao như thầy Thích Tâm Nguyên – Trụ trì tu viện Hạnh Phúc ở USA, thầy Thích Tâm Tiến – Du học sinh ở Harvard… Bài giảng của mỗi thầy đều đề cập đến những vấn đề mà giới trẻ hiện nay đều gặp phải như: làm sao để hết tình trạng cô đơn, trống lỗng, làm sao để sống có trách nhiệm với gia đình, đất nước, làm sao để tìm được sự bình an trong tâm hồn, làm sao để sống có ý nghĩa, sống hết mình. Các thầy không chỉ dạy về việc tu tâm mà còn dạy chúng mình về việc tu chí – “Đã mang tiếng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông?”

Những luân lý và đạo đức trong lời dạy của các thầy có thể là không mới vì đó là điều mà hằng ngày chúng ta thường nghe nhưng cách truyền đạt của các thầy thì gọi là rất mới và muối. Một tí chữ nghĩa của mình thì không thể diễn đạt hết độ mặn gần biển của các thầy được. Không có bài giảng mà trong khóa tu mà tụi mình k cười, hay vỗ tay, hay đồng thanh hô “Mô phật vui ạ”. Tự nhủ, sau này ăn cơm trắng, thì cứ mở youtube bài giảng của các thầy mà nghe, đặc biệt là của thầy Tâm Trọng.

Sau khóa tu mình đã chủ động đi tìm mua sách viết về đạo Phật để đọc và để học. Có cái gì đó lờ mờ đang bừng tỉnh trong mình *Tự thưởng cho mình một tràng pháo tay* Sau này mình tu thành chín quả thì mình sẽ chia cho các bạn 1 quả, mình 8 quả là được rồi

**Niềm vui và Nước mắt

Một chương sâu sắc sẽ làm bạn rơi nước mắt, một chương trình thông minh sẽ làm bạn cười còn một chương trình vừa làm bạn rơi nước vừa làm bạn cười thì … đó chắc chắn là một chương trình vừa thông minh vừa sâu sắc rồi :> (Xin lỗi mình sinh ra trên núi nên hơi thiếu muối – mượn lời của thầy Pháp Túc)

Cứ nghĩ “Trong chùa không thịt cũng không phone” thì chắc là sống lay lắt như con nghiện, nhưng suốt 7 ngày qua mình tuyệt nhiên không thèm điện thoại hay cá, heo, bò, gà một tí nào các bạn ạ! Lí do là vì mình luôn bận, bận đi kết bạn, bạn ăn, bận cổ vũ văn nghệ, bận nghe giảng, bận bắt tay anh Hồ Quang Hiếu, bận cười, bận “đi tham quan cái máy rửa chén”, bận đọc sách, bận kiếm tiền từ ở các gian hàng trò chơi, bận nghe chuyện trước khi đi tu của các thầy, bận công phu, bận tìm máy quay để xin được phỏng vấn, bận tìm 2002 hay 1999, bận tìm chai nước để rót trà sữa hay trà đào mang về, bận đi tìm cô công quả để may cái quần bị rách do chơi nhảy dây, bận nhận quà từ các thầy… nói chung lúc nào mình cũng có việc để làm. Lúc rảnh nhất của mình trong chùa là ngủ… Mỗi ngày mình rảnh 7 tiếng buổi tối và 1 tiếng buổi trưa, vị chi là 8 tiếng còn lại mình có 16 tiếng bận để đi tìm niềm vui. Vui nhất là sau khóa tu mình có thêm 7 người chị em, 7 người bạn đồng hành sẵn sàng cung cấp tài liệu thả thính hay mục tiêu cho mình thả thính :>. Tất nhiên trong suốt quá trình tu tập và vui chơi chúng ta không tránh khỏi những tai nạn đau lòng như bị ca sĩ sà mông vào mặt, được lên hình như cắt tiếng, bị loại khỏi cuộc thi nhan sắc, … nhưng quan trọng là nó vui và sau tất cả chúng ta ôm nhau và tự nhủ “chị ổn, chị ổn” *chấm chấm lắc lắc đầu lau nước mắt*

Nói về nước mắt, chắc mọi người cũng đoán được lí do vì sao tụi mình khóc. Đợt khóc to nhất mà gần như bạn nào trong khóa tu cũng nhiệt tình tham gia và lúc các thầy giảng về cha mẹ. Ai cũng thương ba mẹ, nhưng chúng ta thường gói niềm thương đó rất kĩ và chôn nó vào một nơi sâu ơi là sâu. Vô đây các thầy hay lắm, sâu cỡ nào thầy đào lên hết. Một trời nước mắt. Lúc tụi mình khóc, mấy thầy và sư cô sẽ cầm bịch khăn giấy cỡ to đi phát cho từng bạn, nhìn thương lắm. Ngoài 2 trận khóc tập thể với đại chúng ra thì mình cũng tự khóc cá nhân nhiều lần vì cảm động. Đôi lúc trong lời giảng hay hành động của các thầy sẽ có cái gì đó nó chạm đến trái tim và khiến nước mắt mình cứ thế rơi ra. Nếu bạn nào sống lâu và sống sâu như mình thì mình khuyên là trước khi đi tu nên tự chuẩn bị cuộn giấy vệ sinh. Vô đó chắc chắn sẽ có rất nhiều dịp để xài. Xài dịp gì thì k biết

Người ta bảo đi 1 ngày đàng học 1 sàng khôn, mình đi tận 7 ngày cái khôn gom về chắc cũng k ít. Và sau đây mình sẽ chia sẻ cho các bạn cái khôn nhất mà mình cóp nhặt được ở Hoằng Pháp. Đó là bí kiếp và mánh khóe để được đi du lịch Free. Sau 7 ngày mình đã ngộ ra một chân lí, muốn đi du lịch free thì hãy tham gia thi.
Thi học thuộc kinh Pháp Cú

Đây hoàn toàn là chia sẻ chân thật từ tận tâm can không mang tính đa cấp trá hình các bạn nhé!

Chia sẻ: Bạn Biển

The post TẠI SAO BẠN NÊN ĐI TU VÀO MÙA HÈ? appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
LÀM SAO TÔI MỚI KHÔNG TẠO KHẨU NGHIỆP https://bachhac.net/lam-sao-toi-moi-khong-tao-khau-nghiep.html Fri, 02 Apr 2021 04:40:41 +0000 https://bachhac.net/?p=3478 A DI ĐÀ PHẬT, A DI ĐÀ PHẬT, NHƯ VẬY THÌ KHÔNG TẠO KHẨU NGHIỆP. ĐỂ CHO HỌ NGHE THẬT NHIỀU CÂU A DI ĐÀ PHẬT THÌ DẦN DẦN HỌ SẼ GIÁC NGỘ… Người ở thế giới Cực Lạc thì nhiều, mỗi người đối với mười phương tất cả chư Phật đều có tâm cung …

The post LÀM SAO TÔI MỚI KHÔNG TẠO KHẨU NGHIỆP appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
A DI ĐÀ PHẬT, A DI ĐÀ PHẬT, NHƯ VẬY THÌ KHÔNG TẠO KHẨU NGHIỆP. ĐỂ CHO HỌ NGHE THẬT NHIỀU CÂU A DI ĐÀ PHẬT THÌ DẦN DẦN HỌ SẼ GIÁC NGỘ…

Người ở thế giới Cực Lạc thì nhiều, mỗi người đối với mười phương tất cả chư Phật đều có tâm cung kính, bạn không có tâm cung kính thì mọi người sẽ loại trừ bạn, bạn không đến đó được, Phật có từ bi hơn cũng không có cách nào. Đạo lý này dễ dàng nhìn thấy, bạn không thể không biết.

Cho nên cổ đại đức dạy chúng ta, những người nào có thể vãng sanh? Tâm như tâm của Phật, nguyện như nguyện của Phật, nói như lời Phật nói, làm như Phật làm. Chúng ta học Phật, Phật ở đâu? Phật chính là ở trong bộ Kinh này. Chúng ta đọc cho kỹ, nghiên cứu cho kỹ, cùng nhau nghiên cứu thảo luận cho kỹ càng, làm sao để áp dụng cho được. Mỗi câu mỗi chữ của Kinh văn chúng ta phải làm cho được, tôi cũng thường nói, bạn làm tròn hai phần thì nắm chắc phần vãng sanh, làm không tròn hai phần thì không thể vãng sanh. Quan trọng nhất là khẩu nghiệp, nếu khẩu nghiệp vẫn chưa sửa được, ở chỗ này tôi nói chắc chắn rằng, cuộc đời này bạn không thể vãng sanh, lời của tôi nói là chắc chắn. Niệm Phật chính là giúp chúng ta đoạn mười nghiệp ác, bởi vì từ vô lượng kiếp đến nay, tập khí của ác nghiệp này luôn luôn khởi hiện hành. Nếu như tập khí ác này không khởi hiện hành, vậy bạn là người tái lai, không phải là phàm phu. Bạn là phàm phu thì đâu có cái đạo lý không tạo nghiệp.

Trong Kinh Địa Tạng nói khởi tâm động niệm đều là nghiệp, đều là tội. Thật vậy, chắc chắn là như vậy. Bạn dùng cách gì để đối trị? Phật hiệu. Ý niệm vừa khởi thì dùng câu A Di Đà Phật đè nó xuống. Cách này hay vô cùng, trong tám mươi bốn ngàn pháp môn thì phương pháp này là dễ nhất, chắc chắn nhất, đáng tin nhất, cũng là nhanh nhất. Đây chính là niệm Phật, đây gọi là biết niệm Phật. Mỗi tiếng niệm Phật sẽ làm cho phiền não, tập khí, vọng tưởng tạp niệm của bản thân chúng ta bị đè xuống, khiến cho tâm của chúng ta trở lại thanh tịnh, hồi phục thành câu A Di Đà Phật. Từ sáng đến tối khởi tâm động niệm chỉ là A Di Đà Phật, ngoài A Di Đà Phật ra, không có một tạp niệm nào. Người này nhất định vãng sanh. Cho nên hy vọng chư vị đồng tu chúng ta từ nay trở đi, không bàn chuyện nhà người khác, nhà họ Trương thế này, nhà họ Lý thế kia, không nói như vậy nữa.

Có người đến nói với tôi thì sao? A Di Đà Phật. Nếu họ đến nói người đó tại sao không đúng, thì ta liền nói A Di Đà Phật, A Di Đà Phật, vậy là tốt. Ta không nghe họ nói, ta chỉ niệm A Di Đà Phật, cũng khuyên họ nhanh chóng mà niệm A Di Đà Phật, đừng có tạo nghiệp nữa. Bản thân mình phải làm một tấm gương tốt. Đây mới gọi là người niệm Phật, là người biết niệm Phật, như vậy mới thật sự là đệ tử của mười phương chư Phật Như Lai. Chúng ta không phụ lòng của mười phương tất cả chư Phật Như Lai, tự nhiên sẽ cảm ứng được mười phương tất cả chư Phật hộ niệm. Đặc biệt là ở thế giới này, chư Phật nhìn thấy có một người như thế này là của quý. Tại sao vậy? Người khác không làm được, người này có thể làm được, chắc chắn các Ngài sẽ giúp đỡ bạn trong đời này nhanh chóng thành tựu. Chúng ta có cảm thì Phật sẽ có ứng, cảm ứng đạo giao không bao giờ lỡ cơ hội. Chúng ta là đệ tử Phật phải học tập như vậy.

Người khác không học thì không liên can gì với ta, không nên quan sát người khác, càng không thể phê bình người khác. Phê bình người khác là chính bản thân mình đã tạo nghiệp nặng, làm trở ngại tâm thanh tịnh của chính mình. Bởi vì bạn có phân biệt, có chấp trước, có vọng tưởng, đối với bản thân sẽ sinh ra chướng ngại nghiêm trọng. Nếu bạn muốn độ họ, thì sau khi đến thế giới Tây Phương Cực Lạc thành Phật sẽ trở lại độ họ. Hiện nay tạm thời để họ sang một bên, tránh phải việc độ họ không xong mà ngay cả bản thân ta cũng không vãng sanh được, vậy là bị lỗ nặng rồi. Bản thân mình phải nắm chắc phần vãng sanh, chúng ta mới có thể dành chút ít thời gian giúp đỡ người khác. Bản thân vẫn chưa nắm chắc phần vãng sanh thì không thể giúp đỡ người khác. Giúp đỡ người khác thì tâm có dư nhưng lực thì không đủ. Không phải là không giúp đỡ, không phải là không từ bi, bản thân ta hiện tại chưa đủ năng lực, trước tiên phải thành tựu chính mình. Giống như nhìn thấy người khác té xuống nước sắp chết đuối, bản thân ta không biết bơi mà phát tâm từ bi nhảy xuống cứu thì uổng đi một mạng. Trong những tình huống như vậy thì ta phải nhanh chóng đi học bơi. Khi ta đã là một tay bơi lội giỏi mới có thể nhảy xuống nước cứu người. Đây mới là từ bi thật sự. Cho nên không nên tạo khẩu nghiệp nữa. Chúng ta thấy, nghe người khác tạo khẩu nghiệp mà sanh tâm thương xót. Họ không biết là họ vẫn còn ngu si, chúng ta hồi đáp họ chính là câu A Di Đà Phật. Tuyệt đối bạn không nên phê bình họ, bạn sẽ sai, bạn lại tạo khẩu nghiệp. Tôi nói những lời này tôi lại tạo khẩu nghiệp rồi, các bạn hãy nghĩ cái đạo lý này cho thông.

Vậy làm sao tôi mới không tạo khẩu nghiệp? A Di Đà Phật, A Di Đà Phật, như vậy thì không tạo khẩu nghiệp. Để cho họ nghe thật nhiều câu A Di Đà Phật thì dần dần họ sẽ giác ngộ. Một lần hai lần, thời gian ngắn họ nghe chưa hiểu, thời gian lâu dài thì họ sẽ hiểu, họ mới hiểu được bạn thật sự có ý tốt giúp đỡ họ, thức tỉnh họ. Nhất định không nói lỗi lầm của họ, chỉ có một câu A Di Đà Phật đối đãi với họ, điều này thì được, hơn nữa, A Di Đà Phật sẽ gia trì cho họ.

The post LÀM SAO TÔI MỚI KHÔNG TẠO KHẨU NGHIỆP appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
AI HẠNH PHÚC NHẤT https://bachhac.net/ai-hanh-phuc-nhat.html Fri, 02 Apr 2021 04:35:55 +0000 https://bachhac.net/?p=3475 Có một con quạ đen sống ở trong rừng, và nó vô cùng thỏa mãn với cuộc sống của nó. Cho đến một hôm nó nhìn thấy thiên nga… “Thiên nga thật trắng, còn mình thì đen sì…”, nó tự nhủ. Nó bèn tiến lại gần thiên nga và nói: “Cậu chắc là loài chim …

The post AI HẠNH PHÚC NHẤT appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Có một con quạ đen sống ở trong rừng, và nó vô cùng thỏa mãn với cuộc sống của nó. Cho đến một hôm nó nhìn thấy thiên nga…

quạ

“Thiên nga thật trắng, còn mình thì đen sì…”, nó tự nhủ.

Nó bèn tiến lại gần thiên nga và nói: “Cậu chắc là loài chim hạnh phúc nhất trên đời?”.

Thiên nga nghe vậy bèn nói: “Thực ra tôi vẫn nghĩ tôi là loài chim hạnh phúc nhất trên đời, cho đến khi tôi nhìn thấy vẹt, chú ấy có những hai màu sắc sặc sỡ. Nên theo tôi, vẹt mới là loài chim hạnh phúc nhất thế gian này.”

Sau đó, quạ bèn đi tìm vẹt.

Vẹt nói: “Tôi cũng đã từng sống rất hạnh phúc, cho đến khi tôi nhìn thấy bác Công. Tôi thì chỉ có hai màu, bác ấy thì có đủ các màu sắc sặc sỡ.”

Qụa bèn đến bên bác Công và nói: “Bác Công à, bác thật là đẹp. Ngày nào cũng có hàng ngàn người ghé thăm bác trong khi nhìn thấy cháu thì họ chỉ xua đi. Có lẽ bác là loài chim hạnh phúc nhất trên đời.”

Bác Công trả lời: “Ta đã luôn nghĩ mình là loại chim hạnh phúc nhất trên đời…

Nhưng chỉ vì vẻ đẹp bề ngoài mà ta suốt ngày bị giam cầm trong lồng sắt. Ta đã nghĩ rất nhiều và cảm thấy rằng, chỉ có loài quạ là không bao giờ bị giam cầm. Vì vậy suốt mấy ngày qua, ta đã nghĩ ước gì mình là một con quạ đen. Có thể tung cánh bay lượn khắp thế gian này.

Qụa nghe vậy hết sức ngạc nhiên và như bừng tỉnh.

Đó cũng là bài học cho chúng ta!

– Chúng ta luôn nhìn vào người khác và có những so sánh không cần thiết để rồi thấy buồn rầu.

– Chúng ta không biết quý giá những thứ mình đang có, từ đó luôn cảm thấy mình không hạnh phúc.

HÃY TRÂN TRỌNG NHỮNG GÌ MÌNH CÓ. Đó chính là bí quyết để sống hạnh phúc hơn, để bớt có những so bì, đố kị, dẫn đến những hậm hực không đáng có.

The post AI HẠNH PHÚC NHẤT appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Đời thường ngắn ngủi, bạn có biết như thế nào là hạnh phúc? https://bachhac.net/doi-thuong-ngan-ngui-ban-co-biet-nhu-the-nao-la-hanh-phuc.html Fri, 02 Apr 2021 04:17:29 +0000 https://bachhac.net/?p=3473 Người không cần thật đẹp, chỉ cần có tình yêu thương; người không cần phải thật giàu, chỉ cần cảm thấy ấm áp. Biết thỏa mãn, biết đạm bạc, đó chính là hạnh phúc! Có một số việc, không phải không để ý, mà là có để ý thì sẽ như thế nào đây! Đời …

The post Đời thường ngắn ngủi, bạn có biết như thế nào là hạnh phúc? appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>
Người không cần thật đẹp, chỉ cần có tình yêu thương; người không cần phải thật giàu, chỉ cần cảm thấy ấm áp. Biết thỏa mãn, biết đạm bạc, đó chính là hạnh phúc!

Có một số việc, không phải không để ý, mà là có để ý thì sẽ như thế nào đây!

Đời người không có chữ nếu, chỉ có hậu quả và kết quả.

Trưởng thành chính là dùng nụ cười để đối diện với mọi việc.

Đường, có lúc không thông thì ta sẽ chọn đi đường vòng.

Tâm, lúc không thoải mái, thì ta xem nhẹ nó đi.

Tình cảm, đến lúc rời bỏ, nên để tùy ý.

Có một số việc, cố gắng chút sẽ trôi qua.

Có một số người, rất hung ác thì nên quên đi.

Có chút khổ sở, chỉ cần cười lên sẽ tiêu tan hết thảy.

Có tổn thương, đau đớn qua đi, còn lại chính là sự kiên cường.

Rượu, không uống thì sẽ không say; người, không mệt mỏi sẽ không gục ngã; tâm, không bị thương sẽ không tan nát; việc, không học sẽ không biết.

Vạn người theo không bằng một người thương; vạn người yêu không bằng một người hiểu. Chuyện tình cảm không ai có lỗi với ai, chỉ có ai không hiểu ai; người cùng với người không có ai rời bỏ ai, chỉ có thể là ai không biết quý trọng ai.

Người không cần thật đẹp, chỉ cần có tình yêu thương; người không cần phải thật giàu, chỉ cần cảm thấy ấm áp.

Biết thỏa mãn, biết đạm bạc, đó chính là hạnh phúc! Trong cuộc đời có một người yêu ta, hiểu ta, bao dung ta, lo lắng cho ta, thì ta chính là người hạnh phúc nhất.

Nếu có một ngày, có một người sẽ đi vào cuộc sống của ta, làm cho ta hiểu được vì sao ta cùng với những người khác đều không có kết quả. Kỳ thực, không có cái gì là không thể buông tay.

Thời gian trôi qua, khi ta nhìn lại, ta sẽ phát hiện, những thứ mà ta tưởng sẽ không thể buông tay, chỉ như là một lực đẩy, giúp ta trưởng thành.

Khi biết rằng mình có thể phấn đấu, thì đừng bỏ cuộc.

Chờ đợi thật khổ sở, nhưng hối hận sẽ càng khổ sở hơn.

Lúc tâm tình không tốt, nhắm mắt lại, tự nói với chính mình, đây chỉ là ảo giác.

Khóc cho mình nghe, cười cho người khác nhìn, đây được gọi là nhân sinh.

Cho dù chính mình không vui vẻ, cũng tuyệt đối không đi quấy nhiễu hạnh phúc của người khác, đây là nguyên tắc.
Những chuyện đã qua thì hãy để cho nó qua đi, nhất định hãy để nó qua đi.

Cho dù đánh mất tất cả, cũng không được đánh mất nụ cười.

Cuộc đời không có điểm dừng, hiện tại luôn là điểm xuất phát.

Bất cứ ở đâu, bất cứ khi nào, không thể bỏ cuộc, chỉ có thể giữ vững ý chí phấn đấu, mới có thể chứng tỏ được sự tồn tại của sinh mệnh.

Cuộc sống mặc dù có khó khăn, nhưng nhất định phải tự mình đứng vững, không được dễ dàng dựa vào người khác. Học cách nhẫn nại, đừng phạm sai lầm của người khác, cũng đừng lấy sai lầm của người khác mà trừng phạt chính mình.

Hôm nay có thể là đại sự, nhưng tới ngày mai sẽ trở thành việc nhỏ; Năm nay sẽ là đại sự nhưng tới sang năm sẽ trở thành chuyện đã qua; kiếp này là đai sự, nhưng đến kiếp sau sẽ thành truyền thuyết. Chúng ta cùng lắm cũng chỉ là người có chuyện xưa mà thôi, cho nên, trong cuộc sống, trong công việc gặp việc không như ý, thì hãy nói với chính bản thân mình rằng: Hôm nay sẽ là quá khứ, ngày mai sẽ là tương lai, một ngày mới lại bắt đầu, cần buông bỏ hết thảy mọi thứ.
Đời người tựa như cây Bồ công anh, nhìn thì như tự do, nhưng thân bất do kỷ. Nhân sinh không có nếu, chỉ có hậu quả cùng kết quả.

Vận mệnh chỉ do mình nắm giữ, người khác không thể nắm được.

Trưởng thành, chính là dùng nụ cười để đối diện với mọi việc.

Cái gì là của mình, thì sẽ là của mình. Càng muốn chiếm lấy thì càng dễ dàng mất đi.

The post Đời thường ngắn ngủi, bạn có biết như thế nào là hạnh phúc? appeared first on Bạch Hạc - Phật Giáo Việt Nam.

]]>